Giới phân tích xem thỏa thuận Iran là chất xúc tác cho giá dầu nhưng cảnh báo "cổ tức hòa bình" không đến tức thì

Giới phân tích nhìn chung đánh giá tích cực về tác động thị trường của khung thỏa thuận hòa bình Mỹ–Iran, nhưng thận trọng thay vì hưng phấn, do còn nhiều bất định về tốc độ bình thường hóa và độ bền vững của thỏa thuận. Chủ đề chi phối là lạm phát hơn là địa chính trị: giá dầu thấp hơn — nếu được duy trì — sẽ giảm áp lực lên giá tiêu dùng và nới lỏng một trong những ràng buộc chính với chính sách tiền tệ toàn cầu. UBS Global Wealth Management hoan nghênh thỏa thuận nhưng lưu ý chương trình hạt nhân và tên lửa đạn đạo của Iran vẫn chưa được giải quyết. Một số bộ phận phân tích duy trì mục tiêu giá dầu 78 USD/thùng trong 12 tháng và dự báo trung bình 90 USD/thùng cho giai đoạn xung đột sáu tháng, khi thị trường quay lại trạng thái dư cung. Cổ phiếu dầu khí như BP và Shell dự kiến tiếp tục mất giá. Thị trường mới nổi được đánh giá tích cực nhất nhờ đồng USD yếu, chi phí năng lượng giảm và triển vọng cắt giảm lãi suất — với Ấn Độ, Nhật Bản và Hàn Quốc là các nước hưởng lợi, trong đó Ấn Độ được khuyến nghị tăng tỷ trọng. Kim loại quý được xem là ứng viên "bắt kịp". Cuộc họp FOMC tuần này được cho là có ý nghĩa thị trường lớn hơn cả tin địa chính trị.



























Bộ trưởng Tài chính Nhật Bản Katayama sẽ tới Pháp từ ngày 17/5 để tham dự hội nghị Bộ trưởng Tài chính G7, trong bối cảnh chi phí năng lượng leo thang và lợi suất trái phiếu tăng cao trên toàn cầu dự kiến sẽ chiếm lĩnh chương trình nghị sự. Nhật Bản hiện có 1.000 tỷ yen dự phòng trong ngân sách tài khóa 2026 và chưa thấy cần thiết phải triển khai ngân sách bổ sung. Chính phủ sẽ theo dõi tác động của chi phí nhập khẩu năng lượng lên giá điện trước khi quyết định về trợ cấp năng lượng, đồng thời cam kết phản ứng tài khóa linh hoạt để bảo vệ đời sống người dân. Lợi suất trái phiếu tăng tại các nền kinh tế lớn như Mỹ và Anh cũng được kỳ vọng là trọng tâm thảo luận tại G7.

Cựu CEO Google Eric Schmidt lập luận rằng giới hạn thực sự đối với tăng trưởng AI không phải là năng lượng mà là vốn. Ông ước tính chi phí xây dựng 10 gigawatt năng lực tính toán vào khoảng nửa nghìn tỷ USD, dựa trên mức chi phí khoảng 50 tỷ USD/gigawatt. Mở rộng hơn nữa có thể đẩy tổng đầu tư lên đến 1 nghìn tỷ USD hoặc hơn — mức vốn mà rất ít quốc gia hay tổ chức tư nhân có thể chịu đựng được. Schmidt cho rằng đây mới là rào cản thực sự sẽ định hình tốc độ phát triển của ngành AI, thay vì các lo ngại về hạn chế năng lượng vốn đang chiếm lĩnh các cuộc thảo luận hiện nay.