Vàng giảm nhẹ xuống mức 4,496 USD/oz

Vàng giảm nhẹ xuống mức 4,496 USD/oz trong phiên

Vàng giảm nhẹ xuống mức 4,496 USD/oz trong phiên

Dữ liệu chính thức cho thấy niềm tin tiêu dùng khu vực đồng euro giữ ở mức -20.6, đúng như ước tính sơ bộ, nhưng các chỉ số tâm lý kinh tế nhìn chung đều xấu hơn kỳ vọng.
Chỉ số niềm tin kinh tế giảm xuống 93.0, thấp hơn mức dự báo 95.2 và giảm từ 96.2 trước đó, đánh dấu mức yếu nhất kể từ tháng 11/2020.
Niềm tin công nghiệp giảm xuống -7.7 từ -7.0, trong khi niềm tin dịch vụ lao dốc còn 0.9 so với mức 4.1 trước đó.
Đây rõ ràng không phải tín hiệu tích cực khi giá năng lượng tăng mạnh tiếp tục gây sức ép lớn lên triển vọng kinh tế khu vực đồng euro.
Người tiêu dùng dường như ngày càng bi quan về tình hình hiện tại, trong khi kỳ vọng lạm phát tăng vọt lên 49.1 từ 43.5 trước đó — mức cao nhất kể từ tháng 4/2022, giai đoạn xung đột Nga-Ukraine khiến giá cả leo thang mạnh.
Điều này cho thấy tâm lý lo ngại lạm phát đang quay trở lại ở mức độ tương tự.
Giá dầu và khí đốt duy trì ở vùng rất cao đang trực tiếp gây áp lực lên chi phí sinh hoạt của người dân cũng như hoạt động của doanh nghiệp.
Nếu tình trạng này kéo dài, nền kinh tế khu vực đồng euro sẽ ngày càng khó chống chịu trước cú sốc giá mang tính nguồn cung này.
Trong bối cảnh đó, ECB có thể buộc phải hành động đơn giản vì họ cảm thấy cần phải làm điều gì đó.
Tuy nhiên, trước một cú sốc nguồn cung, việc thắt chặt chính sách tiền tệ có thể không mang lại nhiều hiệu quả, và đây tiếp tục là bài toán rất khó cho ECB cũng như các ngân hàng trung ương lớn trong điều hướng chính sách tiền tệ sắp tới.

USD/CAD đang lùi về một đường xu hướng quan trọng trước thềm các quyết định chính sách từ Fed và BoC, khi hướng đi tiếp theo của cặp tiền này nhiều khả năng sẽ phụ thuộc vào tương quan lập trường giữa hai ngân hàng trung ương.
Đồng bạc xanh đang nhận được hỗ trợ từ căng thẳng Mỹ-Iran kéo dài, khiến giá dầu duy trì ở mức cao và làm dấy lên lo ngại áp lực lạm phát có thể buộc Fed phải duy trì lập trường cứng rắn lâu hơn, thậm chí không loại trừ khả năng tăng lãi suất trong tương lai.
Trong bối cảnh đó, nếu Fed phát tín hiệu hawkish hơn kỳ vọng, USD có thể tiếp tục được củng cố.
Ở chiều ngược lại, CAD cũng có những động lực riêng khi thị trường theo dõi liệu BoC có giữ giọng điệu thận trọng hay phát tín hiệu hawkish hơn trong bối cảnh lạm phát còn dai dẳng và thị trường đang định giá khả năng tăng lãi suất vào cuối năm 2026.
Do đó, biến động của USD/CAD sẽ chủ yếu được quyết định bởi bên nào tỏ ra “diều hâu” hơn: Fed cứng rắn hơn có thể đẩy cặp tiền bật tăng từ vùng hỗ trợ kỹ thuật hiện tại, trong khi một BoC bất ngờ nghiêng về thắt chặt có thể tạo áp lực khiến USD/CAD phá vỡ xu hướng và giảm sâu hơn.
Theo TD Securities, bản cập nhật kinh tế mùa xuân của Canada không tạo ra thay đổi đáng kể đối với triển vọng tài khóa và chính sách tiền tệ. Thâm hụt ngân sách giai đoạn 2026–2027 được giữ gần như không đổi so với ngân sách 2025, khi nguồn thu cải thiện giúp bù đắp gói chi tiêu mới trị giá 37.5 tỷ CAD.
Chiến lược phát hành nợ của chính phủ cũng được duy trì ổn định, với kế hoạch phát hành trái phiếu ở mức 298 tỷ CAD. Cơ cấu phát hành gần như không thay đổi, trong đó bao gồm 110 tỷ CAD kỳ hạn 2 năm, 80 tỷ CAD cho mỗi kỳ hạn 5 năm và 10 năm, 24 tỷ CAD kỳ hạn 30 năm và 4 tỷ CAD trái phiếu xanh. Theo đánh giá, việc giữ nguyên các thông số này giúp thị trường phản ứng khá hạn chế, với lợi suất chỉ biến động nhẹ.
Trên cơ sở đó, TD Securities tiếp tục dự báo Ngân hàng Trung ương Canada sẽ giữ nguyên lãi suất trong suốt năm 2026 và chỉ chuyển sang lập trường trung lập vào đầu năm 2027. Nhìn chung, bản cập nhật được xem là “phi sự kiện” đối với thị trường trái phiếu, trong bối cảnh dòng tiền vẫn tập trung nhiều hơn vào các yếu tố địa chính trị toàn cầu.

Dữ liệu sơ bộ từ các bang của Đức cho thấy lạm phát tháng 4 tăng nhẹ, phản ánh áp lực giá vẫn chưa hạ nhiệt. Bavaria ghi nhận CPI ở mức 2.9% (từ 2.8%), Saxony tăng mạnh lên 3.0% (từ 2.6%), Baden-Württemberg đạt 2.6% (từ 2.5%), trong khi North Rhine-Westphalia đi ngang ở 2.7%. Một số bang lớn như Brandenburg và Hesse chưa công bố số liệu, nhưng xu hướng chung cho thấy đà tăng đang quay trở lại.
Các tín hiệu này củng cố dự báo lạm phát toàn quốc có thể đạt khoảng 2.8%–2.9%, chỉ thấp hơn nhẹ so với kỳ vọng 3.0%. Dù vậy, đây vẫn sẽ là mức cao nhất kể từ đầu năm 2024 — và nếu chạm ngưỡng 3.0%, sẽ đánh dấu mức cao nhất kể từ cuối năm 2023. Động lực chính vẫn đến từ giá năng lượng leo thang, đang dần lan sang chi phí đầu vào và có nguy cơ kéo lạm phát lõi tăng theo. Trong bối cảnh căng thẳng Trung Đông kéo dài, áp lực giá cả tiếp tục là thách thức lớn đối với Ngân hàng Trung ương châu Âu.

Đồng yên Nhật giao dịch dè dặt trong phiên châu Âu, lùi nhẹ so với USD và giữ quanh vùng 159.65 khi thị trường “nín thở” chờ quyết định chính sách từ Cục Dự trữ Liên bang Mỹ. Cặp USD/JPY nhiều khả năng tiếp tục đi ngang trong ngắn hạn khi nhà đầu tư hạn chế mở vị thế mới trước thông báo quan trọng.
Đồng bạc xanh duy trì đà nhích nhẹ, với DXY tiến gần mốc 98.70. Kỳ vọng thị trường gần như đồng thuận rằng Fed sẽ giữ nguyên lãi suất trong vùng 3.50%–3.75%, đánh dấu lần thứ ba liên tiếp không thay đổi chính sách.
Tâm điểm chú ý dồn vào thông điệp từ Chủ tịch Jerome Powell, đặc biệt là đánh giá về tác động của căng thẳng tại eo biển Hormuz đối với lạm phát và triển vọng kinh tế. Trong bối cảnh thị trường chưa đặt cược vào việc cắt giảm lãi suất trong năm nay, bất kỳ tín hiệu nào liên quan đến khả năng thắt chặt thêm đều có thể tác động đáng kể đến kỳ vọng lãi suất.
Ở chiều ngược lại, đồng yên vẫn giữ được nền tảng tương đối ổn định so với các đồng tiền chủ chốt khác, sau khi Ngân hàng Trung ương Nhật Bản giữ nguyên lãi suất ở mức 0.75%. Đáng chú ý, Thống đốc Kazuo Ueda tiếp tục để ngỏ khả năng nâng lãi suất trong thời gian tới, qua đó góp phần hạn chế đà suy yếu của đồng nội tệ.
Lạm phát tại Tây Ban Nha bất ngờ giảm nhẹ trong tháng 4, với chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tăng 3.2% so với cùng kỳ, thấp hơn mức dự báo 3.4% và giảm so với tháng trước. Tuy nhiên, bức tranh lạm phát vẫn chưa thực sự tích cực khi chỉ số HICP theo chuẩn châu Âu tăng lên 3.5%, phản ánh áp lực giá vẫn dai dẳng.
Lạm phát lõi ghi nhận tín hiệu hạ nhiệt khi giảm xuống 2.8%, nhưng vẫn cao hơn đáng kể so với vùng ổn định giữa năm ngoái. Điều này cho thấy áp lực giá cơ bản chưa được kiểm soát hoàn toàn, đặc biệt trong bối cảnh chi phí đầu vào tiếp tục leo thang.
Diễn biến trái chiều này đặt ra thách thức không nhỏ cho Ngân hàng Trung ương châu Âu. Dù một số chỉ báo cho thấy dấu hiệu dịu lại, lạm phát tổng thể vẫn ở mức cao và có nguy cơ tăng trở lại khi giá năng lượng tiếp tục đi lên, nhất là trong bối cảnh căng thẳng Mỹ–Iran kéo dài.
Trong môi trường mà lạm phát phần lớn đến từ các cú sốc nguồn cung, dư địa của chính sách tiền tệ trở nên hạn chế hơn. Điều này buộc ECB phải thận trọng hơn trong việc điều hướng chính sách, khi bài toán cân bằng giữa kiểm soát lạm phát và hỗ trợ tăng trưởng ngày càng trở nên phức tạp.

Trong phiên giao dịch châu Âu, thị trường sẽ đón nhận số liệu CPI sơ bộ của Tây Ban Nha và Đức. Trước khi công bố dữ liệu toàn quốc, các bang của Đức sẽ công bố số liệu riêng — thường được xem là tín hiệu sớm cho CPI chung, vốn được tính theo trung bình gia quyền.
Lạm phát được dự báo giảm nhẹ theo tháng nhưng vẫn duy trì ở mức cao do tác động từ việc gián đoạn tại eo biển Hormuz. Tuy nhiên, các số liệu này nhiều khả năng không làm thay đổi lập trường của Ngân hàng Trung ương châu Âu, khi cơ quan này đã phát tín hiệu tạm dừng điều chỉnh lãi suất để thu thập thêm dữ liệu và chờ đợi diễn biến trước cuộc họp tháng 6.
Trong phiên Mỹ, tâm điểm sẽ là các quyết định chính sách từ Ngân hàng Trung ương Canada và Cục Dự trữ Liên bang Mỹ. BoC được dự báo sẽ giữ nguyên lãi suất ở mức 2.25%, đồng thời duy trì lập trường thận trọng trong bối cảnh kinh tế tăng trưởng chậm và rủi ro lạm phát gia tăng do xung đột Mỹ–Iran.
Ngân hàng trung ương Canada cũng sẽ công bố dự báo kinh tế mới, nhiều khả năng phản ánh xu hướng chung của các ngân hàng trung ương lớn: nâng dự báo lạm phát và hạ triển vọng tăng trưởng.
Trong khi đó, Fed được kỳ vọng giữ nguyên lãi suất trong vùng 3.50–3.75% mà không có thay đổi đáng kể trong thông điệp chính sách. Cuộc họp lần này không bao gồm bản tóm tắt dự báo kinh tế, do đó sự chú ý sẽ dồn vào buổi họp báo của Chủ tịch Jerome Powell.
Khi thị trường chưa kỳ vọng cắt giảm lãi suất trước tháng 7/2027, ông Powell hiện không chịu áp lực phải điều chỉnh kỳ vọng lãi suất. Thay vào đó, nhà đầu tư sẽ theo dõi liệu Fed có nhấn mạnh khả năng tăng lãi suất trong thời gian tới hay không, trong bối cảnh dữ liệu kinh tế Mỹ vẫn vững và gián đoạn tại eo biển Hormuz có thể kéo dài.

Chỉ có một vài mốc đáo hạn đáng lưu ý trong ngày hôm nay, với điểm nhấn duy nhất thuộc về cặp EUR/USD tại vùng 1.1695 - 1.1700.
Một lần nữa, các mốc đáo hạn này có thể sẽ kìm hãm biến động giá quanh khu vực này trong phiên giao dịch sắp tới. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng động lực chính chi phối tâm lý giao dịch ở thời điểm hiện tại vẫn là các tin tức xoay quanh bàn cờ địa chính trị Mỹ - Iran. Do đó, đây sẽ là nhân tố tác động mạnh mẽ hơn đến hành động giá nếu có bất kỳ dòng tin nóng nào xuất hiện trên các mặt báo trong ngày hôm nay.
Dẫu vậy, xét đến tâm lý giao dịch thường ảm đạm và tĩnh lặng hơn tại phiên Châu Âu, các mốc đáo hạn này có thể đóng vai trò nhất định trong việc duy trì một biên độ dao động hẹp cho cặp EUR/USD, ít nhất là trước khi chúng ta bước vào phiên giao dịch tại Mỹ.
Bên cạnh đó, các dòng tiền chốt sổ cuối tháng cũng sẽ là một yếu tố cần đặc biệt cân nhắc trong những phiên tới. Giới đầu tư cần nâng cao sự thận trọng khi chúng ta đang đếm ngược đến một tuần giao dịch bị rút ngắn bởi kỳ nghỉ lễ đối với các nhà giao dịch Châu Âu. Xin nhắc lại rằng thị trường sẽ đón nhận quyết định chính sách của Ngân hàng Trung ương Châu Âu (ECB) vào ngày mai, trước khi hầu hết các thị trường tại Châu Âu đóng cửa để nghỉ lễ Quốc tế Lao động.
Trở lại với phân tích kỹ thuật của cặp EUR/USD, ngưỡng hỗ trợ quan trọng hơn vào lúc này vẫn là đường trung bình động 200 ngày (MA200) tại 1.1675. Trong khi đó, mức trần cản bước đà tăng trong ngắn hạn hiện được ghi nhận tại đường trung bình động 200 giờ quanh mốc 1.1734. Chính các ngưỡng kỹ thuật cứng này đang "nhốt chặt" hành động giá trong lúc thị trường mòn mỏi chờ đợi một chất xúc tác rõ ràng hơn từ những diễn biến giữa Mỹ và Iran.
Ở thời điểm hiện tại, có vẻ như các cuộc đàm phán vẫn đang rơi vào bế tắc khi không bên nào chịu nhượng bộ hay tìm được tiếng nói chung. Tổng thống Mỹ Donald Trump thậm chí còn đang đe dọa về một "lệnh phong tỏa vô thời hạn" khi ông cố gắng định hướng dư luận rằng mình mới là người đang thực sự nắm quyền kiểm soát Eo biển Hormuz lúc này. Một cục diện thực sự khó đoán định.

Mặc dù các diễn biến giữa Mỹ và Iran vẫn có thể là rủi ro lớn nhất đối với tâm lý thị trường, nhưng đó không phải là yếu tố duy nhất chi phối trong tuần này. Khi thị trường bước vào giai đoạn cuối tháng Tư, các báo cáo kết quả kinh doanh quan trọng cũng trở thành tâm điểm, cùng với những biến động thường thấy vào cuối tháng. Xét riêng về yếu tố này, hôm nay được xem là một ngày đặc biệt quan trọng đối với Phố Wall.
Điều này xuất phát từ việc nhiều doanh nghiệp lớn sẽ công bố kết quả kinh doanh. Đáng chú ý, bốn trong số “Magnificent Seven” sẽ công bố báo cáo sau khi thị trường đóng cửa. Alphabet, Amazon, Meta và Microsoft đều dự kiến công bố kết quả mới nhất, trước khi Apple hoàn tất chuỗi báo cáo vào ngày hôm sau.
Các nhà đầu tư sẽ đặc biệt theo dõi liệu hàng tỷ USD chi tiêu vốn (capex) vào trí tuệ nhân tạo (AI) có thực sự chuyển hóa thành tăng trưởng doanh thu rõ rệt hay không. Nếu không, thị trường có thể phản ứng tiêu cực - đặc biệt trong trường hợp doanh nghiệp nâng dự báo chi tiêu vốn cho quý tới trong khi doanh thu không cải thiện tương ứng.
Cổ phiếu công nghệ đã ghi nhận sự phục hồi mạnh mẽ trong tháng qua, với các chỉ số S&P 500 và Nasdaq thiết lập các mức đỉnh lịch sử mới vào tuần trước. Điều này diễn ra bất chấp những áp lực và tác động tiêu cực từ căng thẳng Trung Đông đối với nền kinh tế toàn cầu.
Do đó, có thể coi hôm nay là một “thời điểm kiểm chứng” đối với thị trường. Liệu các báo cáo kết quả kinh doanh có đủ sức củng cố và xác nhận đà tăng mạnh gần đây? Hay đây sẽ là thời điểm xu hướng đảo chiều?
Xét cụ thể, dưới đây là những điểm cần theo dõi đối với bốn doanh nghiệp lớn:
Ngoài ra, cần theo dõi các thông tin liên quan đến định hướng chi tiêu vốn (capex guidance), kết hợp với các chỉ số tài chính then chốt nêu trên để đánh giá toàn diện.

Ngày lễ Showa của Nhật Bản đã loại bỏ một nguồn tham gia quan trọng khỏi phiên giao dịch châu Á – Thái Bình Dương ngày thứ Tư, khi sự vắng mặt của Tokyo khiến thanh khoản trên thị trường tiền tệ và lãi suất trở nên mỏng hơn bình thường, đồng thời tạm dừng giao dịch trái phiếu Kho bạc Mỹ trên thị trường tiền mặt trong suốt phiên.
Chủ đề kinh tế vĩ mô chi phối vẫn là xung đột Iran và những hệ lụy đối với thị trường năng lượng cũng như chính sách tiền tệ. Tờ Wall Street Journal đưa tin Tổng thống Trump đã chỉ đạo chuẩn bị cho một lệnh phong tỏa kéo dài và không xác định thời hạn đối với các cảng của Iran sau cuộc họp tại Phòng Tình huống hôm thứ Hai. Ông cho rằng việc tái khởi động chiến dịch không kích hoặc rút hoàn toàn khỏi xung đột đều rủi ro hơn so với việc duy trì áp lực kinh tế. Một quan chức cấp cao của Mỹ cho biết các biện pháp này đang phát huy tác động rõ rệt, khi Iran gặp khó khăn trong việc lưu trữ dầu chưa bán và đã có những động thái tiếp cận lại Washington. Nhà Trắng coi lệnh phong tỏa là công cụ nhằm buộc Iran nhượng bộ trong vấn đề hạt nhân. Trong khi đó, Iran tuyên bố sẽ không thảo luận về chương trình hạt nhân trong bối cảnh hiện tại, khiến tiến trình ngoại giao tiếp tục rơi vào bế tắc.
Thị trường dầu phản ứng với thông tin về lệnh phong tỏa bằng mức tăng nhẹ trước khi điều chỉnh giảm, với biến động giá diễn ra tương đối trật tự. Đồng đô la Mỹ tăng nhẹ trong phiên.
Tại Úc, dữ liệu CPI quý I phản ánh bức tranh trái chiều. Lạm phát tổng thể tăng mạnh do chi phí năng lượng từ Trung Đông lan tỏa vào giá nhiên liệu, trong khi thước đo lạm phát lõi, loại trừ các yếu tố biến động mạnh như xăng dầu, vẫn ở mức cao nhưng thấp hơn dự báo. Cả lạm phát tổng thể và lõi đều vượt xa mục tiêu 2–3% của RBA. Các nhà phân tích lưu ý rằng giá xăng đã giảm trở lại trong những tuần gần đây, tiệm cận mức trước xung đột. Thị trường lãi suất điều chỉnh theo dữ liệu lõi thấp hơn, với xác suất tăng lãi suất

Trung Quốc đã phê duyệt xuất khẩu 500,000 tấn nhiên liệu tinh chế trong tháng 5, gần gấp đôi hạn ngạch tháng 4 nhưng vẫn thấp hơn đáng kể so với mức trước chiến tranh, trong bối cảnh Bắc Kinh tiếp tục duy trì các biện pháp kiểm soát xuất khẩu, theo các nguồn tin thương mại.
Tóm tắt:
Trung Quốc đã phê duyệt xuất khẩu 500,000 tấn nhiên liệu tinh chế trong tháng 5 sang các khu vực ngoài Hồng Kông, gần gấp đôi tháng 4. Tuy vậy, mức này vẫn thấp hơn nhiều so với trước chiến tranh khi Bắc Kinh tiếp tục duy trì kiểm soát xuất khẩu.
Khối lượng bao gồm diesel, nhiên liệu máy bay và xăng, với sản lượng và thị trường đích do chính phủ chỉ định. Các nước như Campuchia, Lào, Úc, Bangladesh, Maldives và Myanmar dự kiến nhận phân bổ, cho thấy xuất khẩu được xem là công cụ chính sách thay vì hoàn toàn theo thị trường.
Trung Quốc áp dụng kiểm soát xuất khẩu sau khi xung đột Iran bùng nổ, gây biến động thị trường năng lượng và buộc nước này ưu tiên nguồn cung nội địa. Trước đó, Trung Quốc là nguồn cung lớn cho châu Á, với xuất khẩu hàng tháng đạt hàng triệu tấn, đóng vai trò quan trọng tại Đông Nam Á và Nam Á—những khu vực phụ thuộc nhập khẩu.
Việc cắt giảm hạn ngạch kể từ khi xung đột bắt đầu đã làm trầm trọng thêm tình trạng gián đoạn nguồn cung, cùng với ảnh hưởng từ eo biển Hormuz, khiến thị trường khu vực bị thắt chặt và chênh lệch giá tăng. Các nền kinh tế nhỏ chịu áp lực chi phí lớn khi mất nguồn nhiên liệu giá rẻ.
Việc tăng nhẹ hạn ngạch tháng 5 cho thấy Trung Quốc có thể nới lỏng phần nào khi tồn kho ổn định hơn. Tuy nhiên, cơ chế phân bổ tập trung vẫn được duy trì, cho thấy kiểm soát chưa được nới lỏng. Trong bối cảnh xung đột Trung Đông kéo dài, chính sách xuất khẩu của Trung Quốc sẽ tiếp tục là yếu tố quan trọng với thị trường năng lượng châu Á.
Việc tăng nhẹ xuất khẩu khó tạo ra cải thiện đáng kể cho thị trường châu Á. Dù gần gấp đôi tháng 4, mức 500,000 tấn vẫn thấp hơn nhiều so với trước xung đột. Với các nước như Campuchia, Lào, Bangladesh và Myanmar, lượng này chỉ hỗ trợ hạn chế và chưa đủ bù đắp thiếu hụt nguồn cung. Thị trường diesel và nhiên liệu hàng không có thể tiếp tục khan hiếm, duy trì chênh lệch giá cao. Việc Trung Quốc kiểm soát cả khối lượng và điểm đến cho thấy xuất khẩu đang được sử dụng như công cụ chiến lược, làm gia tăng tính bất định cho thị trường.

Dầu Brent tăng phiên thứ tám liên tiếp lên trên mốc 111 USD và WTI vượt 100 USD trước các báo cáo cho biết ông Trump sẽ gia hạn lệnh phong tỏa các cảng của Iran. Đồng USD duy trì sức mạnh. Trước đó, dự trữ dầu thô của Mỹ đã giảm tuần thứ hai liên tiếp.
Tóm tắt nội dung:
Giá dầu tiếp tục nối dài đà bứt phá vào thứ Tư sau khi các báo cáo xác nhận Tổng thống Trump đang chuẩn bị kéo dài lệnh phong tỏa đối với các cảng của Iran, một động thái được thị trường diễn giải là tín hiệu cho thấy nguồn cung từ Trung Đông sẽ càng thắt chặt hơn nữa giữa thời điểm lượng dự trữ dầu thô toàn cầu vốn đã căng thẳng.
Hợp đồng tương lai dầu Brent tăng phiên thứ tám liên tiếp, leo lên mốc 111.75 USD/thùng trong phiên giao dịch sớm tại Châu Á, với hợp đồng tháng 7 được giao dịch tích cực hơn ở mức 104.84 USD. Giá dầu WTI bứt phá chạm ngưỡng 100.50 USD/thùng. Mốc 100 USD đối với WTI mang sức nặng tâm lý rất lớn, và việc xuyên thủng ngưỡng này rất có thể sẽ thu hút thêm động lượng từ các chiến lược giao dịch theo thuật toán và giao dịch bám sát xu hướng.
Chất xúc tác cho đà tăng này là một báo cáo của tờ Wall Street Journal, dẫn lời các quan chức Mỹ, cho biết ông Trump đã chỉ đạo đội ngũ của mình chuẩn bị cho một lệnh phong tỏa kéo dài đối với các cảng của Iran thay vì nối lại các cuộc ném bom hay chấp nhận đề xuất ngoại giao hiện tại của Tehran. Eo biển Hormuz, tuyến đường thủy huyết mạch thông thường vận chuyển khoảng 20% lượng dầu và LNG toàn cầu, vẫn đang bị đóng sập, với việc Iran chặn các tàu thương mại và Mỹ thực thi lệnh phong tỏa quyền tiếp cận các cảng của Iran.
Dữ liệu tồn kho đã bổ sung thêm lực đỡ cơ bản vững chắc cho phần bù rủi ro địa chính trị vốn đã được phản ánh vào giá. Số liệu của Viện Dầu mỏ Mỹ (API) được công bố vào cuối ngày thứ Ba cho thấy dự trữ dầu thô của Mỹ đã giảm 1.79 triệu thùng trong tuần tính đến ngày 24/4, ghi nhận tuần sụt giảm thứ hai liên tiếp. Dự trữ xăng bốc hơi 8.47 triệu thùng và các sản phẩm chưng cất giảm 2.60 triệu thùng, qua đó xác nhận rằng sự gián đoạn tại Hormuz đang thực sự chuyển hóa thành tình trạng thắt chặt nguồn cung vật chất trên thực tế chứ không chỉ đơn thuần là tạo ra yếu tố tâm lý trên thị trường.
Về mặt ngoại giao, khoảng cách giữa hai bên vẫn còn rất xa. Iran đang tìm kiếm các khoản bồi thường, việc nới lỏng các lệnh trừng phạt và một mức độ kiểm soát nhất định đối với Eo biển Hormuz. Trong khi đó, Washington kiên quyết yêu cầu bất kỳ thỏa thuận nào cũng phải giải quyết dứt điểm chương trình hạt nhân của Tehran. Với việc các cuộc đàm phán đóng băng và không bên nào cho thấy dấu hiệu nhượng bộ, tình trạng đứt gãy nguồn cung dường như sẽ tiếp tục bám rễ.
Trên các thị trường khác, đồng USD đã duy trì sức mạnh trong suốt phiên giao dịch.

Sự kết hợp giữa lệnh phong tỏa kéo dài của Mỹ, Eo biển Hormuz bị đóng sập và hai tuần liên tiếp sụt giảm dự trữ của Mỹ đang vẽ nên một bức tranh nền tảng tăng giá vô cùng mạnh mẽ cho dầu thô. Việc dầu Brent vượt mốc 111 USD và WTI chinh phục mức 100 USD là những ngưỡng tâm lý quan trọng có thể tiếp tục thu hút lực mua theo đà. Dữ liệu tồn kho, cho thấy dự trữ dầu thô giảm 1.79 triệu thùng, xăng giảm 8.47 triệu và sản phẩm chưng cất giảm 2.60 triệu, càng khẳng định rằng sự gián đoạn tại Hormuz đang trực tiếp bòn rút nguồn cung vật chất thay vì chỉ tạo ra những biến động trên thị trường hợp đồng tương lai.
Một đồng USD mạnh hơn thường đóng vai trò như một "cơn gió ngược" đối với các loại hàng hóa được định giá bằng đồng bạc xanh, nhưng phần bù rủi ro địa chính trị của dầu mỏ rõ ràng đang lấn át hoàn toàn lực cản đó ở thời điểm hiện tại. Nếu lệnh phong tỏa chính thức được gia hạn và không có bất kỳ bước đột phá ngoại giao nào xuất hiện, dư địa tăng giá của dầu thô vẫn sẽ rất lớn, mặc dù nỗi lo suy thoái kinh tế và sự triệt tiêu nhu cầu ở các mức giá cao dai dẳng sẽ là những đối trọng chính cần đặc biệt lưu tâm.

Giá vàng dao động quanh mốc 4,600/ounce USD/ounce trong phiên thứ Tư sau khi giảm gần 2% ở phiên trước đó xuống mức thấp nhất trong một tháng, khi các cuộc đàm phán hòa bình giữa Mỹ và Iran bị đình trệ và việc đóng cửa Eo biển Hormuz tiếp tục làm dấy lên lo ngại về lạm phát gia tăng.
Tổng thống Donald Trump cho biết Iran đã kêu gọi Mỹ dỡ bỏ phong tỏa hải quân tại eo biển trong khi các cuộc đàm phán chấm dứt xung đột vẫn đang diễn ra, trong bối cảnh gián đoạn đã khiến nguồn cung năng lượng từ Trung Đông bị thắt chặt. Việc đóng cửa tuyến vận tải quan trọng này đã làm gián đoạn khoảng 20% dòng chảy dầu toàn cầu, gây ra cú sốc nguồn cung lớn nhất từng được ghi nhận theo International Energy Agency, qua đó làm gia tăng áp lực lạm phát.
Nhà đầu tư ngày càng định giá khả năng các ngân hàng trung ương sẽ giữ lãi suất ở mức cao lâu hơn, thậm chí có thể tiếp tục thắt chặt, điều này gây áp lực lên vàng — tài sản không sinh lãi.
Trước đó trong tuần, BOJ đã giữ nguyên lãi suất chính sách, trong khi các ngân hàng trung ương tại Mỹ, EU, Anh và Canada dự kiến sẽ công bố quyết định trong những ngày tới.

CPI quý 1/2026:
Trimmed Mean (lạm phát lõi):
Dữ liệu quý 1 là trọng tâm chính.
CPI riêng tháng 3:
Trimmed Mean:
Dữ liệu riêng tháng 3 nhìn chung “xấu” hơn, cho thấy áp lực giá đang tăng tốc trở lại trong ngắn hạn.
Dow Jones/MarketWatch dẫn lời các nhà phân tích cho rằng Kazakhstan và có thể cả Iraq có thể theo chân UAE rời OPEC, dù Baghdad đã phủ nhận kế hoạch này. Các chuyên gia cảnh báo một OPEC suy yếu sẽ gặp khó trong việc ổn định giá dầu về dài hạn.
Tóm tắt:
Quyết định rời OPEC của UAE đã gây chấn động liên minh dầu mỏ này, nhưng theo các chuyên gia năng lượng, câu hỏi quan trọng hơn lúc này là quốc gia nào sẽ đi tiếp. Dù kịch bản tổ chức sụp đổ ngay lập tức chưa được đánh giá cao, Kazakhstan và có thể là Iraq đang được theo dõi sát sao như những thành viên có động lực rõ ràng nhất để rút lui.
Trong hai nước, Kazakhstan được xem là rủi ro gần nhất. Quốc gia Trung Á này từ lâu đã không hài lòng với hạn ngạch sản lượng và nhiều lần vượt mức cho phép — tương tự như những bất mãn đã khiến UAE rời đi. UAE trước đó bị giới hạn ở khoảng 3.5 triệu thùng/ngày dù có công suất 4.7–4.8 triệu thùng/ngày, khiến chi phí cơ hội ngày càng lớn. Kazakhstan có công suất dư ít hơn, nhưng vấn đề cốt lõi là tương tự.
Iraq cũng được nhắc đến như một rủi ro tiềm năng, nhưng Baghdad đã nhanh chóng bác bỏ các suy đoán, khẳng định không có kế hoạch rời OPEC.
Antoine Halff từ Trung tâm Chính sách Năng lượng Toàn cầu thuộc Columbia University nhận định rằng việc UAE rời đi thậm chí có thể làm tăng ảnh hưởng của Kazakhstan trong khối, qua đó khiến việc ở lại trở nên hấp dẫn hơn. Trong khi đó, Rebecca Babin của CIBC cho rằng OPEC giống như “Ngân hàng Trung ương của thị trường dầu”, nơi các nhà sản xuất nhỏ chấp nhận hạn ngạch để đổi lấy sự ổn định giá.
Rystad Energy lưu ý rằng tác động giá trong ngắn hạn từ việc UAE rời đi có thể không lớn, do thị trường hiện vẫn bị chi phối bởi gián đoạn tại eo biển Hormuz. Tuy nhiên, rủi ro dài hạn mang tính cấu trúc: một OPEC với công suất dự phòng phân tán hơn và mức độ tuân thủ suy giảm sẽ ngày càng khó điều tiết nguồn cung và giữ ổn định giá — vai trò đã duy trì thị trường năng lượng toàn cầu suốt hơn nửa thế kỷ.

Tổng thống Trump đã lựa chọn kéo dài phong tỏa Iran thay vì nối lại không kích hoặc thúc đẩy ngoại giao, đặt cược rằng áp lực kinh tế sẽ buộc Tehran nhượng bộ về hạt nhân. Các cuộc đàm phán đang đình trệ và giới chức cảnh báo xung đột có thể kết thúc mà không có thỏa thuận cũng như không leo thang trở lại thành chiến tranh. (Nguồn The Wall Street Journal)
Tóm tắt:
Tổng thống Donald Trump đã quyết định tăng cường chiến lược phong tỏa kinh tế Iran thay vì quay lại tấn công quân sự hoặc chấp nhận đề xuất ngoại giao hiện tại của Tehran, mở ra một giai đoạn mới của xung đột có thể kéo dài và chưa có điểm kết rõ ràng.
Quyết định này được đưa ra trong cuộc họp tại Situation Room hôm thứ Hai, phản ánh tính toán của Trump rằng việc siết chặt xuất khẩu dầu của Iran và hạn chế vận tải qua các cảng sẽ tạo đòn bẩy hiệu quả nhất, dù điều đó kéo dài xung đột — vốn đã đẩy giá nhiên liệu tăng và bắt đầu ảnh hưởng đến triển vọng của Đảng Cộng hòa trước cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11.
Yêu cầu cốt lõi của Trump không thay đổi: Iran phải dỡ bỏ hoàn toàn chương trình hạt nhân, với cam kết tối thiểu là ngừng làm giàu uranium trong 20 năm. Đề xuất mới nhất của Iran — kế hoạch ba bước bao gồm mở lại eo Hormuz và để vấn đề hạt nhân sang giai đoạn sau — đã bị bác bỏ, do bị đánh giá là thiếu thiện chí đàm phán.
Phong tỏa đang tạo áp lực rõ rệt. Iran gặp khó khăn trong việc lưu trữ lượng dầu chưa bán được, lưu lượng qua eo Hormuz giảm xuống mức thấp nhất kể từ khi xung đột bắt đầu, và Tehran đã nối lại các nỗ lực tiếp cận Washington — cho thấy áp lực kinh tế đang phát huy tác dụng. Bộ trưởng Tài chính Mỹ cũng cảnh báo rằng Kharg Island, cảng xuất khẩu chính của Iran, đang gần đạt giới hạn lưu trữ, đe dọa gây tổn hại lâu dài đến hạ tầng dầu khí của nước này.
Tuy nhiên, chiến lược này cũng tiềm ẩn rủi ro đáng kể. Chuyên gia Suzanne Maloney cho rằng Tehran có thể tin rằng họ có khả năng chịu đựng và né tránh phong tỏa lâu hơn Mỹ có thể duy trì áp lực, đặc biệt trong bối cảnh Washington lo ngại về một cuộc khủng hoảng năng lượng rộng hơn và nguy cơ suy thoái toàn cầu. Một chính quyền từng mạnh tay trấn áp biểu tình trong nước khó có khả năng chùn bước trước việc tiếp tục gây áp lực kinh tế lên người dân.
Về mặt ngoại giao, triển vọng khá ảm đạm. Các cuộc đàm phán dự kiến nối lại tại Pakistan cuối tuần trước đã không diễn ra. Iran hiện đang tham vấn lãnh đạo cấp cao về một đề xuất điều chỉnh, nhưng các bên trung gian khu vực vẫn hoài nghi về khả năng thu hẹp khoảng cách. Ngoại trưởng Rubio cũng nhấn mạnh thêm rằng các nhà đàm phán Iran phải xử lý các phe phái nội bộ trước khi đưa ra bất kỳ cam kết nào, trong đó phe cứng rắn nắm quyền quyết định cuối cùng.
Một số quan chức Mỹ hiện cho rằng kịch bản khả dĩ nhất là xung đột rơi vào thế bế tắc, thay vì đạt được một thỏa thuận hạt nhân toàn diện hoặc quay trở lại chiến tranh quy mô lớn.
Hàm ý thị trường:
Việc ông Trump lựa chọn kéo dài phong tỏa thay vì nối lại không kích hoặc chấp nhận đề xuất của Iran là yếu tố hỗ trợ giá dầu. Lưu lượng qua Strait of Hormuz vẫn ở mức thấp nhất kể từ khi xung đột bắt đầu, và bất kỳ hành động trả đũa nào nhắm vào hạ tầng năng lượng vùng Vịnh cũng có thể siết chặt nguồn cung đáng kể.
Việc thiếu một lộ trình ngoại giao rõ ràng kéo dài sự bất định — yếu tố tự thân đã tạo ra “risk premium” cho thị trường dầu. Đối với thị trường tài chính rộng hơn, nguy cơ phong tỏa kéo dài làm gia tăng lo ngại suy thoái, trong khi áp lực chính trị lên Trump từ giới doanh nghiệp cũng cho thấy Nhà Trắng nhận thức rõ tác động kinh tế. Các cuộc đàm phán đình trệ và những chia rẽ nội bộ của Iran (như Rubio đề cập) làm giảm khả năng đạt được giải pháp trong ngắn hạn, giữ cho rủi ro địa chính trị ở mức cao.

Thứ Ba là ngày thứ hai thị trường chờ đợi những diễn biến đáng kể từ cuộc xung đột Iran, nhưng nếu “đọc giữa các dòng” — và tin vào các thông tin rò rỉ — thì triển vọng đạt được thỏa thuận đang dần cải thiện. Ở chiều ngược lại, việc chưa có thỏa thuận vẫn là vấn đề lớn khi giá dầu WTI đã vượt mốc $100.
Chỉ số Nasdaq ghi nhận phiên giảm mạnh nhất trong gần một tháng, dù mức giảm chỉ khoảng 1%. Nguyên nhân không đến từ chiến sự mà do thông tin OpenAI không đạt được mục tiêu tăng trưởng và doanh thu đề ra. Điều này kéo nhóm cổ phiếu AI đi xuống, với Nvidia, Broadcom và Micron đều giảm điểm.
Thị trường ngoại hối phản ứng khá bình tĩnh và dữ liệu kinh tế gần như không có tác động. Các số liệu nhìn chung hơi tích cực, nhưng sự chú ý hiện đang hướng về các yếu tố khác, dù cuộc họp Federal Reserve (FOMC) vào ngày mai có thể kéo sự chú ý quay lại với lạm phát và tăng trưởng.
Giá vàng chịu áp lực mạnh trong phiên châu Âu nhưng ổn định trở lại khi bước vào phiên Bắc Mỹ và hồi phục sau đó. Tuy vậy, kim loại quý này vẫn đang hướng tới mức đóng cửa thấp nhất kể từ ngày 28/3, do lo ngại chi phí nhập khẩu dầu tăng sẽ buộc các nền kinh tế mới nổi phải bảo vệ đồng nội tệ bằng cách bán vàng (hoặc ít nhất là giảm mua).
Trên thị trường trái phiếu, phiên đấu thầu trái phiếu kỳ hạn 7 năm của Mỹ ghi nhận mức “tail” thêm 0.5 bps, nhưng thị trường gần như bỏ qua yếu tố này cũng như đà tăng của giá dầu. Một phần lực mua ở kỳ hạn dài có thể đến từ tâm lý phòng thủ rủi ro.
Về diễn biến Mỹ–Iran, có những tín hiệu tích cực ngầm. Thông điệp đầu tiên của Donald Trump cho thấy Iran đã đề nghị mở lại eo biển và ông tin rằng có thể “ổn định lại” ban lãnh đạo của nước này. Ngoài ra, CNN đưa tin Iran đang chuẩn bị một đề xuất mới. Việc Mỹ chưa sử dụng biện pháp quân sự sau đề xuất đầu tiên cũng được xem là một dấu hiệu tích cực.
Diễn biến thị trường:

Bức tranh thị trường chứng khoán hôm nay phơi bày một sự phân hóa rõ rệt, với việc nhóm cổ phiếu công nghệ vấp phải những "cơn gió ngược" trong khi lĩnh vực năng lượng lại thể hiện sức chống chịu đáng nể. Chủ đề bao trùm của ngày hôm nay dường như là một tâm lý thị trường đan xen, thúc đẩy giới đầu tư phải có những đánh giá lại về mặt chiến lược.
📉 Nhóm Công nghệ: Chìm trong áp lực
Bán dẫn: Ngành công nghiệp bán dẫn đang bị cuốn vào một phiên giao dịch đầy thách thức. "Ông lớn" Nvidia (NVDA) rớt 1.85%, giữa bối cảnh sụt giảm trên diện rộng của toàn ngành, bao gồm cả cú trượt dài 4.32% của Micron Technology (MU) và đà lao dốc 3.20% của Advanced Micro Devices (AMD). Những nhịp điều chỉnh này phản ánh sự e ngại ngày càng tăng của giới đầu tư đối với phân khúc cốt lõi này của ngành công nghệ.
Phần mềm & Hạ tầng: Oracle (ORCL) và Palantir (PLTR) cũng ghi nhận sắc đỏ, với mức giảm lần lượt là 3.58% và 0.79%, đổ thêm bóng đen u ám vào tâm lý chung trong không gian công nghệ.
📈 Nhóm Năng lượng: Dẫn dắt đà tăng
Lĩnh vực năng lượng đang tận hưởng một màn trình diễn bùng nổ trong ngày hôm nay, được đánh dấu bởi nhịp bứt phá 1.84% của Chevron (CVX) và đà tăng 1.43% của ExxonMobil (XOM). Những thành quả này càng củng cố sức hấp dẫn bền bỉ của nhóm ngành này giữa bối cảnh thị trường rộng lớn hơn đang đầy rẫy những bất ổn.
🚀 Điện tử Tiêu dùng: Điểm sáng hiếm hoi
Một "ngọn hải đăng" tích cực đầy bất ngờ giữa một kịch bản thị trường vô cùng thận trọng chính là Apple (AAPL), khi mã này ghi nhận mức tăng 1.40%, chỉ ra niềm tin sắt đá của giới đầu tư vào triển vọng tăng trưởng của tập đoàn.
🏛️ Lĩnh vực Tài chính: Bình ổn nhưng phân hóa
Ngân hàng & Dịch vụ Tín dụng: J.P. Morgan (JPM) tăng khiêm tốn 0.30%, trong khi các "đại gia" tài chính như Mastercard (MA) và Visa (V) chứng kiến những mức tăng đáng nể lần lượt là 1.26% và 0.86%. Ở chiều ngược lại, American Express (AXP) lại ghi nhận nhịp điều chỉnh nhẹ 0.17%.
📚 Phân tích và Khuyến nghị Tổng thể
Tín hiệu thị trường hiện tại phác họa một bức tranh phân hóa trái chiều, nơi các động lực mang tính đặc thù của từng lĩnh vực đang định hướng sự chú ý của dòng tiền.
Mặc dù lĩnh vực công nghệ, đặc biệt là nhóm bán dẫn, có vẻ đang khá chông chênh, nhưng sự khởi sắc của nhóm năng lượng lại mang đến tiềm năng tuyệt vời cho việc đa dạng hóa danh mục đầu tư một cách chiến lược.
Nhà đầu tư có thể cân nhắc khai thác các khu vực đang thăng hoa như điện tử tiêu dùng và các cổ phiếu năng lượng đang trình diễn phong độ vững chắc, nhằm tạo thế đối trọng với những nhịp sụt giảm tiềm tàng của nhóm công nghệ.

Bản báo cáo tháng 4/2026, với thời điểm chốt dữ liệu khảo sát vào ngày 22/4, đã mang lại kết quả khả quan hơn đáng kể so với dự báo. Chỉ số toàn phần đã tăng lên mức 92.8, từ mức 91.8 của tháng 3 và vượt xa mức dự báo đồng thuận quanh 89.0 — qua đó kéo dài chuỗi tăng khiêm tốn hàng tháng và thiết lập mức đỉnh mới trong năm nay tính đến thời điểm hiện tại.
Tuy nhiên, các số liệu chi tiết bên trong lại phác họa một bức tranh đan xen. Góc nhìn của người tiêu dùng về điều kiện kinh doanh hiện tại đã suy yếu: 22.0% đánh giá các điều kiện là "tốt" (tăng nhẹ từ 21.7%), nhưng có tới 17.9% coi chúng là "tồi tệ" (tăng từ 15.8%). Dù vậy, cấu phần về thị trường lao động lại ghi nhận sự cải thiện, với 27.3% cho rằng việc làm đang "dồi dào" (so với 27.4% trong tháng 3) và tỷ lệ những người cho rằng việc làm "khó tìm" đã giảm xuống còn 19.8% từ mức 21.3%.
Các thước đo hướng tới tương lai cũng xuất hiện những luồng xu hướng trái chiều. Người tiêu dùng có phần bi quan hơn đôi chút về điều kiện kinh doanh trong tương lai, với 23.6% dự báo tình hình sẽ tồi tệ hơn (tăng từ 21.4%). Nhưng triển vọng thị trường lao động lại tươi sáng hơn — 16.1% kỳ vọng sẽ có nhiều việc làm hơn trong thời gian tới (tăng từ 15.4%), và số người lo ngại mất việc làm cũng giảm đi. Kỳ vọng về thu nhập cũng lạc quan hơn đôi chút, với tỷ lệ dự báo thu nhập sụt giảm đã hạ nhiệt xuống còn 12.3%.

Trên nền tảng mạng xã hội Truth Social, Tổng thống Trump vừa đăng tải dòng trạng thái:
"Iran vừa thông báo với chúng tôi rằng họ đang trong 'Tình trạng sụp đổ'. Họ muốn chúng tôi 'Mở cửa Eo biển Hormuz' càng sớm càng tốt, trong lúc họ cố gắng giải quyết tình hình lãnh đạo của mình (Điều mà tôi tin rằng họ sẽ làm được!). Cảm ơn sự quan tâm của các bạn về vấn đề này! Tổng thống DONALD J. TRUMP"
Mặc dù đây có thể là một động thái mang tính "đánh bóng" thông điệp, nhưng có vẻ như Mỹ đang hướng tới việc chấp thuận thỏa thuận này. Đây là một tín hiệu giảm giá đối với thị trường dầu mỏ, nhưng lại là động lực tăng giá bùng nổ cho các tài sản rủi ro, chứng khoán quốc tế, nhóm cổ phiếu vốn hóa nhỏ và bất kỳ tài sản nào được hưởng lợi từ việc tuyến đường thủy huyết mạch này được lưu thông trở lại.
Điểm mấu chốt ở đây chính là câu "điều mà tôi tin rằng họ sẽ làm được", vốn được xem như một tín hiệu cho thấy ông Trump đã sẵn sàng "gật đầu" và chấp nhận thỏa thuận mà Iran vừa đề xuất.
Thị trường vẫn chưa hoàn toàn phản ứng một cách bùng nổ trước tin tức này, nhưng nó đã kích hoạt một số lực mua bắt đáy đối với các tài sản rủi ro và điều chỉnh lại định giá dầu mỏ. Chỉ số S&P 500 đã thu hẹp đà giảm xuống chỉ còn 27 điểm so với mức sụt giảm 50 điểm vào lúc mở cửa. Trong khi đó, giá dầu thô WTI hiện vẫn tăng 3.03 USD trong ngày lên mức 99.40 USD/thùng, nhưng đã hạ nhiệt đáng kể so với mức đỉnh 101.85 USD thiết lập trước đó.

Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) đã quyết định rời khỏi tổ chức OPEC, rất có thể đây là một động thái phản đối liên quan đến cuộc chiến đang diễn ra. Quyết định rút lui sẽ chính thức có hiệu lực vào ngày 1/5 tới.
Giá dầu đã sụt giảm ngay sau tin tức này, một phản ứng chắc chắn được thúc đẩy bởi các thuật toán giao dịch. Tuy nhiên, đà giảm đã nhanh chóng đảo chiều.
Đối với giá dầu hiện tại, diễn biến này không mang nhiều ý nghĩa, bởi OPEC sẽ phải bơm dầu hết công suất trong một thời gian dài sau chiến tranh nhằm xây dựng lại kho dự trữ. Cần biết rằng, UAE hiện sản xuất 3.8 triệu thùng mỗi ngày và đã có kế hoạch nâng con số đó lên 4.1 triệu thùng, thậm chí từng có những cuộc thảo luận về mốc 5 triệu thùng. Tất nhiên, do Eo biển Hormuz đang bị đóng cửa, về cơ bản khối lượng xuất khẩu hiện tại của họ đang bằng không.
Bộ trưởng Năng lượng UAE cho biết quyết định rời OPEC và OPEC+ phù hợp với mục tiêu đẩy nhanh các khoản đầu tư vào hoạt động sản xuất năng lượng trong nước, đồng thời củng cố cam kết của UAE đối với vai trò là một nhà sản xuất có trách nhiệm và đáng tin cậy trong tầm nhìn về tương lai của các thị trường năng lượng toàn cầu. Trả lời phỏng vấn hãng tin Reuters, vị bộ trưởng nhấn mạnh: "Đây là một quyết định được đưa ra sau quá trình xem xét kỹ lưỡng các chiến lược của chúng tôi liên quan đến lĩnh vực năng lượng, lĩnh vực dầu mỏ và các khía cạnh khác."
Một tuyên bố chính thức từ phía UAE chỉ ra rằng quyết định này phản ánh "sự tiến hóa trong các chính sách ngành nhằm nâng cao tính linh hoạt khi ứng phó với các động lực thị trường, trong khi vẫn tiếp tục đóng góp vào sự ổn định của thị trường một cách thấu đáo và có trách nhiệm."
Họ cũng giải thích động thái này như một dự định đã được cân nhắc từ lâu, nhưng đây mới là thời điểm thích hợp để thực hiện dựa trên tình trạng hiện tại của thị trường dầu mỏ toàn cầu. Lập luận này hoàn toàn có cơ sở khi thị trường dự kiến sẽ rơi vào tình trạng thiếu hụt nguồn cung trong một thời gian, và tôi tự hỏi liệu OPEC có hoàn toàn tan rã sau sự kiện này hay không. Đó vốn là điều mà Mỹ đã mong muốn từ lâu, nhưng Washington cũng nên cẩn thận với những gì mình ao ước, bởi nó sẽ dẫn đến sự biến động mạnh mẽ hơn của giá dầu — tạo ra những mức đỉnh mới cao hơn và những mức đáy cũng cao hơn.
Giới quan sát cũng buộc phải đặt câu hỏi liệu động thái này có liên quan gì đến cuộc chiến hay không, khi UAE vốn luôn nằm trong nhóm những thành viên có quan điểm hawkish nhất.
Trong ngày, giá dầu thô WTI đã bật tăng 4.22 USD lên mốc 100.59 USD/thùng.

Tiêu điểm nổi bật:
Các sự kiện chính trong ngày hôm nay:
Điểm nhấn Thị trường
Điểm nhấn chính của phiên giao dịch là cuộc họp báo của Thống đốc Ngân hàng Trung ương Nhật Bản (BoJ) Kazuo Ueda. Ông Ueda đã đưa ra một giọng điệu thận trọng hơn khi lưu ý rằng cơ quan này muốn dành thêm chút thời gian để đánh giá tác động của tình hình Trung Đông đối với nền kinh tế Nhật Bản, đồng thời thừa nhận lạm phát cơ bản hiện đang thấp hơn một chút so với mục tiêu 2%.
Ông nói thêm rằng BoJ kỳ vọng lạm phát cơ bản sẽ dao động quanh mốc 2% từ nửa cuối năm 2026, nhưng thừa nhận không biết sẽ mất bao nhiêu tháng để xác định được thời điểm cho đợt tăng lãi suất tiếp theo. Lập trường dovish hơn dự kiến này đã gây áp lực lên đồng JPY, xóa sạch mọi thành quả đạt được trước đó nhờ vào ba lá phiếu bất đồng mang quan điểm hawkish.
Thị trường cũng vừa đón nhận cuộc khảo sát kỳ vọng người tiêu dùng mới nhất từ Ngân hàng Trung ương Châu Âu (ECB), cho thấy sự gia tăng đáng kể trong kỳ vọng lạm phát ngắn hạn và triển vọng tăng trưởng ngày càng tồi tệ hơn xuất phát từ cú sốc giá năng lượng. Giới giao dịch đã tăng nhẹ các lệnh cược vào khả năng ECB tăng lãi suất sau khi cuộc khảo sát được công bố.
Trên các thị trường, tài sản biến động mạnh nhất là dầu thô, với dầu WTI bứt phá hơn 4% trong ngày hôm nay và vượt trở lại lên trên mốc 100 USD/thùng. Tình trạng bế tắc Mỹ - Iran là "thủ phạm" chính khi Eo biển Hormuz tiếp tục bị đóng cửa. Động lượng gia tăng này cũng đang dẫn đến tâm lý e ngại rủi ro trên thị trường chứng khoán Mỹ, do một sự gián đoạn kéo dài sẽ làm tăng rủi ro Cục Dự trữ Liên bang (Fed) bị buộc phải thắt chặt tiền tệ và khiến hoạt động kinh tế suy giảm rõ rệt hơn.
Vào ngày mai, chúng ta sẽ đón nhận quyết định chính sách của Ủy ban Thị trường Mở Liên bang (FOMC). Mặc dù Fed được kỳ vọng rộng rãi sẽ giữ nguyên mọi thứ giữa bối cảnh bất định từ bàn cờ địa chính trị Mỹ - Iran, nhưng vẫn tiềm ẩn rủi ro về một lập trường mang thiên hướng hawkish hơn nhờ vào các dữ liệu kinh tế vững chắc của nền kinh tế số một thế giới và tình trạng đứt gãy chuỗi cung ứng kéo dài hơn dự kiến.

Giá vàng giảm xuống mức 4,582 USD/oz. Cú trượt dài này diễn ra trong bối cảnh giá dầu tăng phi mã và sự bế tắc trong các cuộc đàm phán Mỹ - Iran đang thổi bùng rủi ro lạm phát trước thềm những quyết sách quan trọng của các ngân hàng trung ương.
Một quan chức Mỹ tiết lộ rằng Tổng thống Donald Trump đã bác bỏ đề xuất mới nhất của Iran nhằm tháo gỡ cuộc xung đột đã kéo dài hai tháng. Động thái này làm lu mờ đi hy vọng về một giải pháp chớp nhoáng cho tình trạng đứt gãy nguồn cung năng lượng – yếu tố vốn đang "tiếp lửa" cho các áp lực lạm phát, và hệ quả tất yếu là kéo theo khả năng lãi suất sẽ bị đẩy lên cao hơn.
Giá vàng tiếp tục giảm mạnh khi áp lực lạm phát từ giá dầu gia tăng và tâm lý thị trường suy yếu liên quan đến triển vọng đạt được thỏa thuận giữa Mỹ và Iran


Ngân hàng Trung ương Canada (BoC) được dự báo sẽ tiếp tục giữ nguyên lãi suất chính sách ở mức 2.25% trong cuộc họp sắp tới, trong bối cảnh cơ quan này duy trì lập trường thận trọng và “chờ đợi dữ liệu” giữa lúc nền kinh tế tăng trưởng chậm lại và rủi ro lạm phát vẫn hiện hữu do căng thẳng Mỹ–Iran.
Các dữ liệu gần đây cho thấy bức tranh trái chiều: lạm phát toàn phần tăng lên 2,4% chủ yếu do giá năng lượng leo thang vì gián đoạn tại eo biển Hormuz, trong khi lạm phát lõi giảm về 2,2%, sát mục tiêu trung tâm 2%.
Đồng thời, thị trường lao động yếu và tăng trưởng trì trệ đang tạo áp lực theo hướng nới lỏng chính sách, song lo ngại về khả năng lạm phát lan rộng vào kỳ vọng giá cả và tiền lương khiến BoC chưa thể hành động.
Cùng với đó, bất ổn từ các cuộc đàm phán thương mại CUSMA cũng làm gia tăng rủi ro đối với triển vọng kinh tế Canada. Trong bối cảnh này, giới phân tích dự báo BoC sẽ tránh đưa ra cam kết rõ ràng về lộ trình lãi suất và tiếp tục nhấn mạnh tính phụ thuộc vào dữ liệu, qua đó khiến quyết định lần này ít có khả năng tạo ra biến động lớn trên thị trường.

Giá bạc đã xóa sạch toàn bộ mức tăng sau giai đoạn ngừng bắn Mỹ–Iran, khi thị trường tiếp tục chịu áp lực từ lập trường chính sách tiền tệ mang tính “diều hâu” của các ngân hàng trung ương, đặc biệt là Fed.
Dù các điều kiện vĩ mô như lợi suất thực giảm, thanh khoản tài chính nới lỏng hơn và đồng USD suy yếu vốn thường hỗ trợ kim loại quý, xu hướng thắt chặt của Fed vẫn là yếu tố chính kìm hãm đà tăng của bạc.
Trong bối cảnh xung đột địa chính trị Mỹ–Iran chưa thực sự kết thúc, sự bất định vẫn khiến Fed có lý do duy trì lãi suất cao lâu hơn, đặc biệt nếu hoạt động kinh tế phục hồi và làm gia tăng áp lực lạm phát.
Tuy nhiên, việc mở lại eo biển Hormuz có thể tạo hiệu ứng hỗ trợ ngắn hạn cho thị trường khi giúp giảm lo ngại gián đoạn nguồn cung và hạ nhiệt kỳ vọng lạm phát, qua đó mở ra khả năng điều chỉnh kỳ vọng cắt giảm lãi suất.
Dù vậy, trọng tâm của giới đầu tư sẽ sớm quay lại các dữ liệu kinh tế Mỹ và thông điệp từ Fed tại cuộc họp FOMC sắp tới, nơi bất kỳ tín hiệu mang tính diều hâu nào cũng có thể tiếp tục gây sức ép lên giá bạc.
Về mặt kỹ thuật, bạc đã suy yếu khi xuyên thủng mốc 78.00 và hiện hướng về vùng hỗ trợ quan trọng quanh 67.00, trong khi nếu áp lực bán tiếp diễn, thị trường có thể mở rộng đà giảm về khu vực 55.00.
Ngược lại, các nhịp hồi kỹ thuật vẫn có thể xuất hiện tại các vùng hỗ trợ quan trọng như 72.60 trong khung 4 giờ, nhưng xu hướng chung vẫn nghiêng về trạng thái điều chỉnh dưới tác động của cả yếu tố vĩ mô và kỹ thuật.

Credit Agricole cho rằng áp lực bán đồng bạc xanh có thể gia tăng vào cuối tháng do hoạt động tái cân bằng danh mục của các quỹ đầu tư toàn cầu, thay vì xuất phát từ thay đổi cơ bản trong triển vọng kinh tế Mỹ.
Sau khi chứng khoán toàn cầu, đặc biệt tại châu Âu, diễn biến tích cực trong tháng 4 trong khi USD suy yếu, nhiều nhà đầu tư được cho là sẽ phải điều chỉnh lại tỷ trọng tài sản, qua đó tạo ra dòng bán USD trên diện rộng và hỗ trợ nhu cầu mua EUR.
Theo mô hình của ngân hàng này, tín hiệu mạnh nhất đang nghiêng về xu hướng mua EUR/bán USD, qua đó có thể tạo thêm động lực cho EUR/USD hướng tới vùng 1.1800 nếu vượt qua ngưỡng cản gần 1.1742.
Dù vậy, Credit Agricole cũng lưu ý đây chủ yếu là dòng tiền mang tính kỹ thuật cuối tháng, không phải yếu tố quyết định xu hướng lớn của thị trường, trong bối cảnh biến động giá vẫn chịu chi phối chủ yếu bởi rủi ro địa chính trị, chính sách tiền tệ và các tin tức lớn trên thị trường.
Hệ quả từ xung đột tại Trung Đông đang gây tác động đáng kể lên các hộ gia đình, và kết quả khảo sát đã phản ánh rõ điều này. Như đã đề cập, mức giá hiển thị trên thị trường chủ yếu là giá của các hợp đồng tương lai, không hoàn toàn phản ánh giá thực tế hay giá nhiên liệu tại trạm bơm — vốn đã tăng mạnh trong thời gian qua.
Xung đột càng kéo dài, tác động lan tỏa càng thấm sâu vào toàn bộ nền kinh tế. Khi đó, người tiêu dùng sẽ phải đối mặt với mặt bằng giá cao hơn trên diện rộng. Đáng lưu ý, khi giá cả đã tăng do cú sốc nguồn cung, chúng hiếm khi quay trở lại mức ban đầu, ngay cả khi các yếu tố gây sốc dần được giải tỏa.
Khảo sát kỳ vọng người tiêu dùng mới nhất của Ngân Hàng Trung Ương Châu Âu (ECB) trong tháng 3 cho thấy triển vọng tiêu cực đang lan rộng trong tâm lý người tiêu dùng. Đáng chú ý, kỳ vọng lạm phát trung vị cho 12 tháng tới đã tăng lên 4.0% — mức cao nhất kể từ tháng 10 năm 2023, tăng mạnh so với mức 2.5% của tháng 2.

Trên hầu hết các chỉ số, kỳ vọng lạm phát đều ghi nhận mức tăng đáng kể. Mặc dù ở dài hạn mức tăng không quá rõ rệt, nhưng lạm phát vẫn duy trì trên ngưỡng mục tiêu 2% mà Ngân Hàng Trung Ương Châu Âu (ECB) đặt ra. Triển vọng hiện tại cho thấy nhiều rủi ro đáng lo ngại.
Khảo sát kỳ vọng người tiêu dùng mới nhất của Ngân hàng Trung ương châu Âu cho thấy áp lực lạm phát đang gia tăng mạnh, trong khi triển vọng kinh tế tiếp tục suy yếu. Cụ thể, kỳ vọng lạm phát trong 12 tháng tới tăng vọt lên 4.0% trong tháng 3, từ mức 2.5% của tháng trước. Kỳ vọng 3 năm tăng lên 3.0% (từ 2.5%) và kỳ vọng dài hạn 5 năm cũng nhích lên 2.4%.
Song song đó, triển vọng tăng trưởng trở nên tiêu cực hơn, khi GDP năm tới được dự báo giảm 2.1%, so với mức giảm 0.9% trong khảo sát trước. Nhận thức về lạm phát trong năm qua cũng tăng từ 3.0% lên 3.5%. Đáng chú ý, nhóm người trẻ và thu nhập cao có xu hướng kỳ vọng lạm phát thấp hơn so với nhóm lớn tuổi và thu nhập thấp.
Áp lực tài chính lên hộ gia đình ngày càng rõ nét khi thu nhập gần như không cải thiện. Kỳ vọng tăng trưởng thu nhập danh nghĩa giữ nguyên ở mức 1.2%, trong khi chi tiêu tăng mạnh: chi tiêu thực tế năm qua tăng 5.1% và dự kiến tăng 4.1% trong năm tới — mức cao nhất kể từ giữa năm 2023. Điều này cho thấy người tiêu dùng sẽ phải dành phần lớn thu nhập để chi trả cho các nhu cầu thiết yếu, đặc biệt ở nhóm thu nhập thấp.
Tâm lý vĩ mô cũng xấu đi rõ rệt. Tỷ lệ thất nghiệp dự kiến trong 12 tháng tới tăng lên 11.3%, so với mức hiện tại khoảng 10.6%. Sự phân hóa thu nhập thể hiện rõ khi nhóm thu nhập thấp dự báo thất nghiệp lên tới 13.7%, trong khi nhóm thu nhập cao chỉ ở mức 9.7%.
Ở lĩnh vực nhà ở và tín dụng, áp lực tiếp tục gia tăng. Giá nhà được kỳ vọng tăng 3.7%, trong khi lãi suất thế chấp dự kiến lên 4.9%. Đồng thời, khả năng tiếp cận tín dụng trở nên khó khăn hơn, với tỷ lệ hộ gia đình ghi nhận điều kiện vay vốn bị thắt chặt lên mức cao nhất kể từ đầu năm 2024. Người tiêu dùng cũng dự báo điều kiện tín dụng sẽ còn thắt chặt hơn trong thời gian tới, làm gia tăng áp lực lên chi tiêu lớn và khả năng dịch chuyển tài chính.
Sau khảo sát này, kỳ vọng thị trường về việc ECB tiếp tục nâng lãi suất đã gia tăng. Các nhà giao dịch hiện định giá khoảng 70 điểm cơ bản (bps) thắt chặt từ nay đến cuối năm, tăng so với 64 bps trước đó. Dù vậy, ECB nhiều khả năng sẽ giữ nguyên lãi suất trong cuộc họp tuần này nhưng duy trì quan điểm “diều hâu”, với khả năng tăng lãi suất trong tháng 6 vẫn được để ngỏ — trừ khi căng thẳng Mỹ–Iran sớm hạ nhiệt.
Thống đốc Kazuo Ueda cho biết Ngân hàng Trung ương Nhật Bản vẫn đang duy trì lập trường chờ đợi, trong bối cảnh xác suất hiện thực hóa kịch bản cơ sở đã suy giảm và xu hướng lạm phát nền vẫn thấp hơn mục tiêu đề ra.
BoJ ưu tiên dành thêm thời gian để đánh giá tác động của căng thẳng Trung Đông đối với nền kinh tế và mặt bằng giá cả. Ông Ueda nhấn mạnh cơ quan này nghiêm túc ghi nhận việc có tới ba thành viên hội đồng bỏ phiếu phản đối quyết định chính sách mới nhất, trong khi sáu thành viên còn lại cũng bày tỏ quan ngại về rủi ro lạm phát gia tăng.
Dù vậy, BoJ hiện chưa nhận thấy sự cấp thiết phải nâng lãi suất trong ngắn hạn. Ngân hàng trung ương cho biết có thể hành động nếu rủi ro lạm phát gia tăng rõ rệt, trong khi các rủi ro suy giảm kinh tế vẫn ở mức hạn chế. Mọi quyết định chính sách sẽ tiếp tục phụ thuộc vào diễn biến của nền kinh tế, lạm phát và các yếu tố ngoài căng thẳng Trung Đông, đồng thời BoJ cũng đang duy trì trao đổi chặt chẽ với chính phủ.
Những phát biểu này phần nào làm dịu đi sắc thái “hawkish” trong quyết định chính sách trước đó, dù vẫn cho thấy sự thận trọng của các nhà hoạch định chính sách trước rủi ro lạm phát. Thách thức đặt ra là tránh sai lầm trong điều hành, khi việc thắt chặt quá sớm có thể gây tổn hại đến nền kinh tế — đặc biệt trong bối cảnh giá dầu tăng cao đang tạo áp lực lớn lên hộ gia đình và doanh nghiệp.
Ngoài ra, việc nâng lãi suất vào thời điểm này cũng có thể đi ngược lại các định hướng tài khóa của chính phủ và làm gia tăng biến động trên thị trường tài chính. Một yếu tố đáng lưu ý là phần lớn áp lực lạm phát hiện nay đến từ chi phí đầu vào — dạng lạm phát mà chính sách tiền tệ vốn không dễ xử lý hiệu quả.
Trên thị trường, cặp USD/JPY đã tăng trở lại vùng 159.30 từ khoảng 159.00 trước đó, trong bối cảnh khẩu vị rủi ro suy yếu. Cổ phiếu công nghệ gây áp lực lên thị trường, kéo hợp đồng tương lai S&P 500 giảm 0.2% và Nasdaq giảm 0.4%.

Ngân hàng Trung ương Nhật Bản cảnh báo nền kinh tế có thể chậm lại trong năm tài khóa tới khi căng thẳng Trung Đông tiếp tục gây áp lực, đặc biệt thông qua kênh giá năng lượng. Dù vậy, triển vọng tổng thể vẫn được đánh giá ổn định, với điều kiện không xảy ra gián đoạn nghiêm trọng trong chuỗi cung ứng.
Ở thời điểm hiện tại, kinh tế Nhật Bản vẫn duy trì đà phục hồi ở mức vừa phải, dù còn tồn tại những điểm yếu nhất định. Kịch bản cơ sở của BoJ được giữ nguyên, song cơ quan này thừa nhận khả năng hiện thực hóa đã suy giảm trong bối cảnh rủi ro bên ngoài gia tăng.
BoJ khẳng định sẽ tiếp tục lộ trình nâng lãi suất, đồng thời điều chỉnh mức độ hỗ trợ tiền tệ một cách linh hoạt theo diễn biến của tăng trưởng, lạm phát và điều kiện tài chính. Đáng chú ý, thành viên hội đồng Naoki Takata đề xuất bổ sung nhận định rằng mục tiêu lạm phát đã đạt được — một tín hiệu cho thấy xu hướng chính sách đang dần nghiêng về phía thắt chặt.
Tuy nhiên, áp lực từ lạm phát chi phí đẩy, đặc biệt là giá dầu tăng, đang đặt ra thách thức không nhỏ. Các nhà hoạch định chính sách đồng thời phải cảnh giác với nguy cơ suy giảm tăng trưởng sâu hơn nếu các cú sốc nguồn cung lan rộng.
Ngân hàng trung ương nhấn mạnh sẽ hành động kịp thời để tránh bị “tụt lại phía sau”, song vẫn cần thêm thời gian để đánh giá đầy đủ tác động của xung đột Trung Đông tới nền kinh tế và mặt bằng giá. Hiện lạm phát cơ bản vẫn duy trì thấp hơn nhẹ so với mục tiêu 2%.
Trước đó, BoJ quyết định giữ nguyên lãi suất ngắn hạn ở mức 0.75%. Tuy nhiên, quyết định này vấp phải sự phản đối từ ba thành viên gồm Naoki Takata, Junko Tamura và Hajime Nakagawa, những người ủng hộ nâng lãi suất lên 1.00%. Tỷ lệ biểu quyết 6–3 phản ánh sự chia rẽ ngày càng rõ nét trong nội bộ hội đồng.
Phát biểu của Thống đốc Kazuo Ueda nhìn chung bám sát định hướng chính sách hiện tại, song chưa phát đi tín hiệu cấp bách về việc đẩy nhanh tốc độ thắt chặt. Thách thức lớn đối với BoJ là phải ứng phó với lạm phát do chi phí đẩy trong khi vẫn duy trì ổn định tăng trưởng — đặc biệt khi chính phủ cũng đang chịu áp lực cân đối chính sách tài khóa.
Một điểm đáng lưu ý là thị trường đã phần nào phản ánh kỳ vọng thắt chặt tiền tệ. Điều này đồng nghĩa BoJ sẽ phải sớm hiện thực hóa các bước đi chính sách, nếu không muốn đồng yên tiếp tục suy yếu, kéo theo những hệ lụy khó lường.
Trong bối cảnh bất ổn địa chính trị gia tăng, BoJ không phải là trường hợp cá biệt. Các ngân hàng trung ương lớn trên thế giới hiện đều đang đối mặt với bài toán điều hành đầy thách thức: cân bằng giữa kiểm soát lạm phát và bảo vệ đà tăng trưởng trong một môi trường ngày càng nhiều biến số.

Phiên giao dịch châu Âu diễn ra trong bối cảnh thiếu vắng các dữ liệu kinh tế quan trọng, khi chỉ có một số chỉ báo cấp thấp như doanh số bán lẻ Tây Ban Nha hay sản xuất công nghiệp Ý — những yếu tố không đủ sức ảnh hưởng đến định hướng chính sách của Ngân hàng Trung ương châu Âu.
Tâm điểm thị trường tiếp tục xoay quanh căng thẳng Mỹ–Iran. Thế bế tắc kéo dài đang đẩy giá dầu tiến sát mốc 100 USD/thùng, làm gia tăng áp lực lên tâm lý nhà đầu tư. Các nguồn tin gần đây cho biết Donald Trump khó chấp nhận đề xuất từ Tehran về việc mở lại eo biển Hormuz và dỡ bỏ lệnh phong tỏa trước khi khởi động đàm phán hạt nhân.
Việc cả hai bên đều tin rằng mình nắm ưu thế khiến triển vọng đạt được đột phá trong ngắn hạn trở nên xa vời.
Bước sang phiên Mỹ, thị trường hướng sự chú ý tới báo cáo niềm tin tiêu dùng, dự kiến giảm xuống 89.0 từ mức 91.8 của tháng trước, phản ánh tác động từ căng thẳng địa chính trị và giá năng lượng leo thang.
Dù đây là chỉ báo có khả năng khuấy động thị trường, phản ứng thường không kéo dài. Trong bối cảnh hiện tại, khi rủi ro địa chính trị vẫn chi phối, ảnh hưởng từ dữ liệu này nhiều khả năng sẽ bị lu mờ.

Tất cả các mức quyền chọn đều tập trung quanh cặp EUR/USD trong vùng từ 1.1700 đến 1.1750. Với quy mô đáo hạn lớn như vậy, giá có thể diễn biến thận trọng và giằng co quanh các vùng này trong phiên giao dịch sắp tới. Điều này đặc biệt đúng nếu tâm lý thị trường tiếp tục duy trì trạng thái dè dặt và cẩn trọng, giống như những gì thường thấy trong các phiên giao dịch châu Âu kể từ tuần trước.
Ở chiều hỗ trợ, vùng đáy hiện tại của cặp tiền vẫn nằm gần đường trung bình động 200 ngày, hiện ở mức 1.1675. Do đó, cần lưu ý mốc này trong trường hợp giá tiếp tục giảm sâu hơn. Tuy nhiên, các mức đáo hạn tại 1.1700 có thể đóng vai trò “nam châm”, kéo giá và khiến biến động trở nên “dính” hơn trong phiên sáng châu Âu.
Ở chiều tăng, đà tăng ngày hôm qua đã bị hạn chế bởi đường trung bình động 200 giờ, hiện ở mức 1.1744, đồng thời cũng nằm gần khu vực có nhiều quyền chọn đáo hạn lớn phía trên. Vì vậy, các mức đáo hạn cùng với ngưỡng kỹ thuật quan trọng này sẽ đóng vai trò như một “trần giá”, hạn chế đà tăng của thị trường.
Tất nhiên, tất cả những điều này còn phụ thuộc vào rủi ro từ tin tức và tâm lý chung của thị trường liên quan đến căng thẳng Mỹ - Iran. Hiện tại, vẫn chưa có dấu hiệu nào cho thấy hai bên tiến gần đến một giải pháp, khi cả hai vẫn chưa sẵn sàng ngồi vào bàn đàm phán. Do đó, tâm lý tiêu cực vẫn là yếu tố chi phối lớn đối với thị trường trong tuần này.
Trong đêm qua, xuất hiện nhiều thông tin trái chiều. Ban đầu, CNN đưa tin rằng Mỹ và Iran có thể đang tiến gần tới một thỏa thuận. Tuy nhiên, sau đó, Wall Street Journal lại cho biết Tổng thống Trump không ủng hộ đề xuất của Iran về việc tách riêng đàm phán hạt nhân khỏi các cuộc đàm phán tổng thể.


Các nội dung chính:
Thông báo của Bộ Chính trị khẳng định lại đường lối chính sách hiện tại, nhưng thể hiện xu hướng nghiêng nhẹ về ổn định và an ninh. Giọng điệu tổng thể mang tính củng cố hơn, thận trọng trước nguy cơ suy giảm tăng trưởng toàn cầu, đặc biệt trong bối cảnh xung đột Mỹ - Iran đang đe dọa nền kinh tế thế giới trên nhiều phương diện.
Dù vậy, thông báo một lần nữa khẳng định Bắc Kinh sẽ tiếp tục duy trì chính sách nới lỏng tổng thể nhằm kích thích môi trường thị trường trong nước.
Thách thức lớn nhất của Trung Quốc vẫn là việc thúc đẩy nhu cầu nội địa – vấn đề kéo dài từ sau khi thị trường bất động sản sụp đổ kể từ đại dịch Covid-19 và sẽ còn tiếp diễn trong những năm tới.
Tóm lại, cuộc họp Bộ Chính trị cho thấy Trung Quốc vẫn kiên trì hướng chính sách hỗ trợ tăng trưởng, ưu tiên ổn định kinh tế nội địa trong bối cảnh bất ổn toàn cầu gia tăng.

Quyết định chính sách của BOJ vừa qua đã khiến cặp USD/JPY giảm từ khoảng 159.50 xuống gần mức 159.00 ở hiện tại. Ngân hàng trung ương đã chọn duy trì lãi suất ngắn hạn ở mức 0.75%. Tuy nhiên, có ba thành viên hội đồng quản trị đã bỏ phiếu chống và muốn thúc đẩy mức tăng lãi suất 25 điểm cơ bản (bps) ngay hôm nay. Các thành viên bỏ phiếu chống bao gồm: Takata, Tamura và Nakagawa.
Đồng Yên đã tăng giá vì đây có vẻ là một bước đi hướng tới việc tăng lãi suất vào tháng 6 (trong điều kiện các yếu tố khác không đổi). Điều này diễn ra sau khi BOJ cũng nâng dự báo lạm phát cho năm tài chính 2026 lên mức 2.8%. Đây là một sự gia tăng mạnh mẽ so với dự báo trước đó của họ vào tháng 1 là 1.9%.
Như vậy, động thái này chắc chắn đã dọn đường cho bước đi tiếp theo của họ, ngay cả khi họ chưa hoàn toàn sẵn sàng hành động trong ngày hôm nay.
Sự bất ổn tương đối từ xung đột Trung Đông vẫn đang gây áp lực, và việc quá vội vàng tăng lãi suất có thể phản tác dụng đối với nền kinh tế. Như tôi đã đề cập hôm qua, các ngân hàng trung ương lớn đang phải đối mặt với một màn cân bằng cực kỳ khó khăn trong việc điều hành chính sách những tháng tới.
Sự sụt giảm của USD/JPY hiện tại chứng kiến hành động giá rơi xuống dưới các đường trung bình động (MA) quan trọng trên biểu đồ giờ. Điều đó đưa phe bán trở lại kiểm soát trong ngắn hạn, nhưng với tâm lý thị trường thận trọng hơn, sẽ khó có thể thấy đồng Yên đạt được mức tăng mạnh hơn trên diện rộng.
Sự bất ổn của xung đột Trung Đông vẫn đang đè nặng lên đồng tiền và nền kinh tế Nhật Bản, nhất là khi giá dầu vẫn ở mức cao ngất ngưởng. Chắc chắn, thị trường tương lai có thể trông bình lặng hơn, nhưng giá dầu vật chất (physical oil) đang ở mức phí chênh lệch (premium) rất cao, khoảng $140 đến $150. Và đó là cái giá mà Nhật Bản phải trả hiện nay trong khi phải cân đối với một đợt xả kho dự trữ khẩn cấp khác.
Trừ khi tình hình ở Trung Đông thay đổi, sẽ rất khó để đồng Yên thoát khỏi vùng đáy. Và trong bối cảnh đó, hãy cảnh giác với phản ứng của thị trường dọc theo đường cong lợi suất của Nhật Bản:
• Đầu ngắn hạn của đường cong đang thấy lợi suất tăng lên.
• Đầu dài hạn lợi suất lại đang giảm xuống.
Đó là một tín hiệu nhỏ nhưng tinh tế cho thấy phân khúc dài hạn đang biểu lộ lo ngại về một sự đổ vỡ kinh tế tiềm tàng do thắt chặt chính sách quá mức.

Morgan Stanley cho biết đã xuất hiện một sự thay đổi đáng kể trong động lực của thị trường ngoại hối, khi rủi ro đối với đồng USD ngày càng nghiêng về phía giảm. Nguyên nhân là nhà đầu tư đang dần ít phản ứng hơn với các tin tức liên quan đến gián đoạn nguồn cung năng lượng từ cuộc chiến, và chuyển sang tập trung vào các yếu tố mang tính cấu trúc dài hạn.
Trong một báo cáo gửi khách hàng, các nhà phân tích của ngân hàng nhận định thị trường FX đang thể hiện mức độ nhạy cảm giảm dần đối với dòng tin liên quan đến tác động của chiến sự lên nguồn cung năng lượng — một diễn biến đáng chú ý trong bối cảnh mức độ gián đoạn tại eo biển Hormuz và xuất khẩu dầu của Iran thời gian gần đây là rất lớn. Thay vì giao dịch theo từng tiêu đề tin tức, nhà đầu tư đang lùi lại để đánh giá mức định giá hợp lý của USD so với chênh lệch lãi suất trong dài hạn.
Morgan Stanley cho biết họ tin rằng thị trường phần lớn đồng thuận với quan điểm rằng USD vẫn còn dư địa để giao dịch ở mức chiết khấu sâu hơn so với các chênh lệch lãi suất này — hàm ý đồng tiền này có thể còn giảm thêm khi nhiễu động từ tin tức chiến sự hàng ngày lắng xuống.
Tuy nhiên, ngân hàng chưa sẵn sàng chuyển sang quan điểm tiêu cực hoàn toàn với USD. Mối lo chính là thị trường có thể đang đánh giá thấp rủi ro thiếu hụt các sản phẩm năng lượng tinh chế — một hệ quả gián tiếp của gián đoạn tại Hormuz nhưng ít được chú ý hơn so với biến động của giá dầu thô.
Việc thiếu hụt xăng, dầu diesel hoặc nhiên liệu hàng không có thể trực tiếp làm suy yếu kỳ vọng về dữ liệu kinh tế và kích hoạt làn sóng né tránh rủi ro, qua đó thường thúc đẩy nhu cầu đối với USD như một tài sản trú ẩn.
Do đó, Morgan Stanley cho rằng đang tồn tại một sự giằng co: một mặt là câu chuyện mang tính cấu trúc ủng hộ USD yếu đi trong dài hạn, mặt khác là rủi ro ngắn hạn khi thị trường có thể quay lại trạng thái phòng thủ nếu xảy ra cú sốc thiếu hụt nhiên liệu tinh chế. Cho đến khi sự bất định này được giải quyết, việc đưa ra quan điểm giảm giá mạnh đối với USD vẫn còn là quá sớm.

Iran đang đối mặt với tình trạng thiếu hụt nghiêm trọng về dung lượng lưu trữ dầu thô, khi công ty nghiên cứu Kpler cảnh báo nước này chỉ còn 12 đến 22 ngày dung lượng trống trước khi buộc phải cắt giảm thêm sản lượng, có thể lên tới 1.5 triệu thùng/ngày vào giữa tháng 5.
Cuộc khủng hoảng lưu trữ này là hệ quả trực tiếp của lệnh phong tỏa hải quân do Mỹ áp đặt lên các cảng của Iran từ đầu tháng 4. Xuất khẩu đã sụp đổ từ mức trung bình 1.85 triệu thùng/ngày trong tháng 3 xuống còn khoảng 567,000 thùng/ngày, tương đương giảm khoảng 70%. Kpler cho biết không ghi nhận bất kỳ tàu chở dầu nào vượt qua được phong tỏa tại khu vực Eo biển Hormuz, cho thấy mức độ thực thi rất hiệu quả.
Iran đã chịu tổn thất sản lượng đáng kể. Goldman Sachs ước tính nước này đã cắt giảm tới 2.5 triệu thùng/ngày kể từ khi xung đột bắt đầu vào ngày 28/2. Nếu phải cắt thêm 1.5 triệu thùng/ngày, đây sẽ là một cú sốc lớn đối với nguồn cung, trong bối cảnh Iran từng là một trong những nhà cung cấp lớn thứ hai của OPEC. Tác động lan rộng ra toàn khu vực khi Saudi Arabia, Iraq, Kuwait và UAE cũng đã giảm sản lượng kể từ khi giao tranh bùng phát.
Tuy nhiên, tác động tài chính đối với Tehran sẽ đến chậm hơn. Các chuyến hàng dầu của Iran thường mất khoảng hai tháng để đến các cảng Trung Quốc — điểm đến chính — và người mua có thêm hai tháng để thanh toán. Kpler ước tính tác động doanh thu sẽ chỉ được phản ánh đầy đủ sau khoảng 3 đến 4 tháng, tạo ra một khoảng đệm tài chính ngắn hạn cho Iran ngay cả khi hạ tầng dầu mỏ đang chịu áp lực lớn.
Khoảng đệm này cũng có thể làm phức tạp thêm tiến trình ngoại giao. Khi chưa đối mặt với áp lực dòng tiền ngay lập tức, động lực để đạt được thỏa thuận về Strait of Hormuz có thể thấp hơn so với những gì dữ liệu cung cho thấy trong ngắn hạn.

Phó Tổng thống JD Vance được cho là đã nhiều lần bày tỏ nghi ngờ về cách Lầu Năm Góc đánh giá cuộc chiến với Iran, đặc biệt là liên quan đến mức độ suy giảm của kho tên lửa Mỹ và năng lực quân sự thực tế của Tehran, theo một báo cáo của The Atlantic.
Theo nguồn tin, Vance đã nêu các lo ngại này trong các cuộc họp kín cũng như trao đổi trực tiếp với Tổng thống Donald Trump. Ông tiếp cận vấn đề theo hướng đánh giá chiến lược, thay vì chỉ trích cá nhân các lãnh đạo quân sự, nhằm tránh gây chia rẽ trong nội bộ nhóm điều hành chiến tranh.
Trong khi đó, Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth và Tướng Dan Caine vẫn duy trì quan điểm rằng năng lực quân sự Mỹ còn rất mạnh và các đòn tấn công đã gây thiệt hại đáng kể cho Iran. Tổng thống Trump trước đó cũng từng tuyên bố rằng Mỹ đã đạt được lợi thế rõ rệt.
Tuy nhiên, các đánh giá tình báo nội bộ lại cho thấy một bức tranh kém tích cực hơn. Iran được cho là vẫn giữ phần lớn năng lực quân sự cốt lõi, bao gồm không quân, hệ thống tên lửa và lực lượng hải quân nhỏ có khả năng đe dọa hoạt động vận tải qua eo biển Hormuz.
Vấn đề về kho vũ khí cũng được củng cố bởi các phân tích độc lập. Trung tâm CSIS nhận định Mỹ có thể đã tiêu hao hơn một nửa lượng dự trữ trước chiến tranh của một số hệ thống vũ khí quan trọng. Điều này đặc biệt đáng lo ngại khi các kho dự trữ vốn đã chịu áp lực từ trước do hỗ trợ quân sự cho các đồng minh.
Hệ quả của việc thiếu hụt đạn dược không chỉ giới hạn ở cuộc chiến với Iran. Vance được cho là đã đặt vấn đề về khả năng Mỹ duy trì năng lực răn đe ở các khu vực khác như Đài Loan, Hàn Quốc hay châu Âu.
Lầu Năm Góc phản bác các nghi ngờ này, khẳng định rằng Tổng thống luôn được cung cấp thông tin đầy đủ và không bị “tô hồng”. Về phía mình, Vance cũng công khai khen ngợi Bộ trưởng Hegseth, trong khi Nhà Trắng cho rằng việc đặt câu hỏi là một phần bình thường trong quá trình hoạch định chiến lược.
Diễn biến này cho thấy có thể tồn tại khoảng cách giữa thông điệp công khai và đánh giá nội bộ – một yếu tố có thể ảnh hưởng đáng kể đến các quyết định chính sách trong giai đoạn tới của cuộc xung đột.

Tổng thống Mỹ Donald Trump và đội ngũ an ninh quốc gia tỏ ra hoài nghi đối với đề xuất của Iran về việc mở lại eo biển Hormuz như một bước đi đầu tiên nhằm chấm dứt xung đột. Các quan chức Mỹ cho rằng Tehran vẫn chưa thể hiện thiện chí cần thiết để thúc đẩy đàm phán, đồng thời chưa cho thấy sẵn sàng đáp ứng điều kiện cốt lõi của Washington.
Ông Trump đã tổ chức cuộc họp với các cố vấn cấp cao vào sáng thứ Hai để xem xét đề xuất từ phía Iran, theo đó cho phép khôi phục lưu thông qua Hormuz trong khi các vấn đề hạt nhân sẽ được thảo luận ở giai đoạn sau. Dù không bác bỏ hoàn toàn đề xuất, các quan chức cho biết ông bày tỏ nghi ngờ nghiêm trọng về việc liệu Iran có thực sự muốn đạt được thỏa thuận hay không. Đồng thời, ông nhấn mạnh yêu cầu cốt lõi của Mỹ vẫn không thay đổi: Iran phải chấm dứt hoàn toàn chương trình làm giàu uranium và cam kết không phát triển vũ khí hạt nhân.
Đây cũng là “lằn ranh đỏ” cứng rắn nhất của Iran trong suốt xung đột. Tehran liên tục từ chối từ bỏ hoạt động làm giàu uranium, coi đó là quyền chủ quyền. Khoảng cách giữa lập trường này và yêu cầu của Mỹ tạo ra một mâu thuẫn mang tính nền tảng mà cách tiếp cận “Hormuz trước, hạt nhân sau” không giải quyết được, mà chỉ trì hoãn.
Nhà Trắng dự kiến sẽ đưa ra phản hồi chính thức cùng các đề xuất đối ứng trong những ngày tới, qua đó duy trì kênh đàm phán ở thời điểm hiện tại. Theo các quan chức, điều này phản ánh xu hướng ngày càng rõ trong nội bộ chính quyền rằng ông Trump muốn tránh việc tái khởi động các hành động quân sự nếu có thể tìm được một lộ trình khả thi cho thỏa thuận. Tuy vậy, khả năng leo thang vẫn chưa bị loại bỏ. Ông Trump đã nhiều lần cảnh báo sẽ nối lại các cuộc tấn công nếu cho rằng đàm phán không mang lại kết quả.
Sự khác biệt giữa thông tin này và các báo cáo lạc quan hơn trước đó từ các nguồn gần với quá trình trung gian là khá đáng chú ý. Trong khi các nguồn trước cho rằng hai bên đang tiến gần hơn tới một thỏa thuận và tiến trình trung gian có tiến triển, thì thông tin từ nội bộ chính quyền Mỹ cho thấy Washington vẫn nhìn nhận đề xuất của Iran với sự dè dặt và chưa bị thuyết phục về mức độ nghiêm túc của Tehran.
Nhà Trắng không xác nhận hay phủ nhận chi tiết cụ thể của báo cáo. Người phát ngôn Anna Kelly cho biết Mỹ sẽ không tiến hành đàm phán thông qua truyền thông, và mọi thông tin chưa được ông Trump hoặc Nhà Trắng công bố chính thức đều nên được coi là suy đoán. Phản hồi sắp tới của Mỹ sẽ là tín hiệu rõ ràng nhất về việc liệu một thỏa thuận có còn khả năng

Đây là một tuần rất quan trọng với hàng loạt quyết định từ ngân hàng trung ương, mùa báo cáo lợi nhuận doanh nghiệp và căng thẳng Iran. Tuy nhiên, tất cả những yếu tố này lại khiến thị trường rơi vào trạng thái “chờ đợi” trong phiên thứ Hai. Tổng thống Donald Trump khá im lặng bất thường, và các thông tin rò rỉ liên quan đến chiến sự cũng gần như không có.
Cuối tuần qua, xuất hiện thông tin Iran đã đưa ra một số đề xuất nhằm chấm dứt xung đột, sau đó mới tiến tới đàm phán về chương trình hạt nhân. Tuy nhiên, phần lớn các báo cáo cho rằng khả năng Mỹ chấp nhận là không cao. Trong ngày, ông Trump đã họp với đội ngũ an ninh tại Phòng Tình huống, nhưng đến nay vẫn chưa có phát biểu chính thức, dù Nhà Trắng cho biết các cuộc thảo luận đang diễn ra và ám chỉ có thể sớm có thông tin mới.
Thị trường hiện đang chờ đợi bước đi tiếp theo của Mỹ trong bối cảnh lực lượng quân sự được tăng cường tại Trung Đông. Iran tiếp tục giữ lập trường cứng rắn trên truyền thông, nhưng diễn biến hậu trường vẫn chưa rõ ràng. Nhìn chung, thị trường phản ứng khá bình tĩnh, đặc biệt là nhóm công nghệ gần như không bị ảnh hưởng, khi vẫn được hỗ trợ bởi kỳ vọng vào trí tuệ nhân tạo (AI).
Thị trường dầu dao động tăng nhưng vẫn nằm trong biên độ của cuối tuần trước, trong khi lợi suất trái phiếu tiếp tục nhích lên.
Trên thị trường ngoại hối, nhà đầu tư đang chờ quyết định từ Ngân hàng Trung ương Nhật Bản. Tỷ giá USD/JPY giảm trong phiên châu Á và châu Âu nhưng hồi phục tại Mỹ trong bối cảnh USD suy yếu chung. Các đồng tiền hàng hóa tăng mạnh, ngày càng được xem như “tài sản trú ẩn tương đối” trong bối cảnh chiến sự.
Tại Canada, thông báo từ quỹ tài sản quốc gia được thị trường đón nhận tích cực. Thủ tướng Mark Carney cũng úp mở về bản cập nhật ngân sách sắp tới với những chính sách có lợi cho người dân.
Về cổ phiếu riêng lẻ, các mã như Micron, Nvidia, Intel, Palo Alto Networks và nhóm y tế dẫn dắt đà tăng. Ngược lại, Domino’s Pizza và Dollar Tree là những cổ phiếu giảm mạnh nhất trong S&P 500.
Diễn biến thị trường: