Kevin Warsh khó có thể thành công nếu thiếu sự ủng hộ từ Nhà Trắng
Diệu Linh
Junior Editor
Kevin Warsh đang đối mặt nhiệm vụ nặng nề khi trở thành Chủ tịch Fed: vừa phải tránh đối đầu với Tổng thống – người đã ủng hộ ông vào vị trí này – vừa phải hàn gắn quan hệ với các nhà hoạch định chính sách khác, trong đó có cả cựu Chủ tịch Jerome Powell, đồng thời vẫn duy trì cam kết đưa lạm phát về mục tiêu 2%.
Sau cuộc họp đầu tiên với vai trò lãnh đạo Ủy ban Thị trường Mở Liên bang (FOMC) trong tuần này, Warsh cho thấy rõ quyết tâm tạo ra thay đổi. Tuy nhiên, để vượt qua những thách thức này — đồng thời duy trì tăng trưởng ổn định và kiểm soát giá cả — ông sẽ cần sự ủng hộ từ các thành viên FOMC cũng như không gian chính sách từ Nhà Trắng. Trong kịch bản thuận lợi, Tổng thống có thể nhận ra rằng một Fed độc lập cũng mang lại lợi ích cho chính ông.
Dữ liệu lạm phát gần đây không mang lại tín hiệu tích cực. Thuế quan và giá năng lượng tăng do xung đột với Iran đã đẩy lạm phát tiêu dùng lên trên 4%. Tỷ lệ lạm phát hàng năm đã vượt mục tiêu 2% trong hơn 5 năm liên tiếp. Lạm phát lõi dù ổn định hơn nhưng vẫn cao hơn mục tiêu, và nhiều khả năng sẽ hạ nhiệt trở lại trong cuối năm nếu xung đột không leo thang hoặc chính quyền không áp thêm thuế quan.
Hiện tại, mức lạm phát 4% cùng với dấu hiệu thị trường lao động mạnh lên không tạo dư địa cho việc cắt giảm lãi suất; nếu xu hướng này tiếp diễn, động thái tiếp theo có thể là tăng lãi suất. Dù Fed đã nhất trí giữ nguyên lãi suất trong cuộc họp ngày 17/6 ở mức 3.5%–3.75%, khoảng một nửa số thành viên FOMC cho rằng việc tăng lãi suất trong năm nay là phù hợp.
Lạm phát Mỹ tăng tốc lên mức cao nhất kể từ năm 2023

Đà tăng giá năng lượng là nguyên nhân chính của mức tăng trong tháng 5
Dù diễn biến thế nào, Fed chỉ có thể hoàn thành nhiệm vụ nếu được nhìn nhận là độc lập. Việc Tổng thống liên tục yêu cầu cắt giảm lãi suất bất chấp điều kiện kinh tế thực tế chỉ khiến Fed khó kiểm soát lạm phát hơn, và sau đó cũng khó có thể hạ lãi suất một cách an toàn. Tổng thống càng gây sức ép, khả năng đạt được mục tiêu càng thấp, đặc biệt nếu ông tiếp tục chỉ trích Warsh như từng làm với Powell.
Nếu tân Chủ tịch được trao đủ không gian chính sách, ông nên tận dụng để thúc đẩy các cải cách đã bị trì hoãn trong cơ chế hoạt động của Fed. Các đồng nghiệp của ông, dù có thể không đồng tình với quan điểm “thay đổi thể chế” của Warsh, vẫn nên cởi mở hợp tác, miễn là ông giữ vững nguyên tắc độc lập và cam kết ổn định giá cả.
Warsh cho thấy ông hiểu rõ những thách thức phía trước. Tại cuộc họp lần này, ông nhấn mạnh lại cam kết đưa lạm phát về mục tiêu 2%, đồng thời công bố thành lập 5 nhóm công tác nhằm xem xét lại các phương pháp hoạt động của Fed — bao gồm truyền thông chính sách, bảng cân đối kế toán, nguồn dữ liệu và cách tiếp cận đối với năng suất và lạm phát. Ông cũng sớm điều chỉnh theo hướng rút gọn tuyên bố chính sách, giảm vai trò “định hướng trước” và không tham gia “dot plot” — biểu đồ dự báo kinh tế và lãi suất của các nhà hoạch định chính sách.
Một số quan chức, bao gồm cả Powell, đã thừa nhận cần xem xét những thay đổi này. Tuy nhiên, các điều chỉnh như vậy cần được cân nhắc kỹ lưỡng và thảo luận thẳng thắn, thay vì áp đặt vội vàng hoặc bị bác bỏ chỉ vì xuất phát từ người được chính quyền ủng hộ.
Một Fed bị cuốn vào tranh cãi hoặc bị xem là phụ thuộc vào Nhà Trắng có thể nhanh chóng mất uy tín. Để thành công, cơ quan này cần khả năng đạt đồng thuận và duy trì niềm tin. Và điều này thực chất không chỉ có lợi cho nền kinh tế Mỹ mà còn có lợi cho chính Nhà Trắng.
Bloomberg