Các nước nhập khẩu năng lượng châu Á có thể đối mặt với bất ổn địa chính trị trong nhiều năm
Diệu Linh
Junior Editor
Sự phụ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch nhập khẩu có thể khiến các quốc gia châu Á tiếp tục chịu ảnh hưởng từ biến động nguồn cung năng lượng toàn cầu trong nhiều thập kỷ tới, theo một chuyên gia lâu năm theo dõi khu vực.
Khoảng 90% nhu cầu năng lượng sơ cấp của châu Á hiện vẫn đến từ dầu mỏ, khí đốt và than đá. Nhu cầu ngày càng tăng, trong khi không có nhiều phát hiện lớn về nguồn nhiên liệu mới, có thể khiến khu vực này tiếp tục phụ thuộc vào nguồn cung từ nước ngoài, Vandana Hari, nhà sáng lập công ty Vanda Insights tại Singapore, cho biết.
“Sự phụ thuộc vào nhập khẩu đang gia tăng, kéo theo sự phụ thuộc hoặc dễ tổn thương trước các yếu tố địa chính trị”, bà Hari phát biểu tại Hội nghị Thượng đỉnh Kinh doanh Bền vững Bloomberg ở Singapore hôm thứ Ba. “Chúng ta đang ở trong một giai đoạn bất ổn địa chính trị và tôi cho rằng tình trạng này sẽ kéo dài trong nhiều năm, thậm chí nhiều thập kỷ”.
Sự phụ thuộc của châu Á vào nhiên liệu hóa thạch nhập khẩu đang được chú ý trở lại sau khi các cuộc xung đột tại Trung Đông và chiến tranh Ukraine cho thấy căng thẳng địa chính trị có thể nhanh chóng làm gián đoạn nguồn cung năng lượng và đẩy giá tăng cao.
Điều này đang củng cố lập luận thúc đẩy năng lượng tái tạo, vốn có thể giúp các quốc gia giảm phụ thuộc vào nhiên liệu nhập khẩu.
Theo báo cáo Triển vọng Năng lượng mới thường niên của BloombergNEF, các nền kinh tế châu Á là nhóm hưởng lợi nhiều nhất từ quá trình chuyển đổi sang năng lượng tái tạo. Tại Việt Nam, Nhật Bản, Indonesia và Ấn Độ, chi phí nhập khẩu năng lượng chiếm từ 3% đến 6% GDP trong năm 2025.
BloombergNEF nhận định việc chuyển đổi sang các công nghệ năng lượng mới có thể giúp từng quốc gia tăng khả năng chống chịu trước những cú sốc giá trong tương lai.
Dù việc sử dụng năng lượng như một công cụ địa chính trị “đã trở thành điều không thể tránh khỏi”, thương mại hàng hóa toàn cầu vẫn sẽ tiếp tục tồn tại chừng nào còn các quốc gia sản xuất có nguồn cung dư thừa để xuất khẩu, bà Hari cho biết.
“Dòng chảy thương mại hàng hóa toàn cầu sẽ không bị phân mảnh hoàn toàn, nhưng chúng ta sẽ phải quản lý mạng lưới ngoại giao, xây dựng an ninh năng lượng, các vùng đệm dự trữ và đa dạng hóa nguồn cung”, bà nói. “Đây sẽ là giai đoạn khó khăn và nhiều thách thức, nhưng chúng ta sẽ tìm ra giải pháp”.
Bloomberg